Diệp Húc bay qua tổng đàn Hoàng Tuyền ma tông, liếc mắt một cái đã nhận ra được vị tri của Thạch Cổ(Trống đá) thư viện, không khỏi lấy làm kỳ.
Chung Cổ Sơn này hình dạng như một cái chuông lớn úp ngược xuống, chiều cao ngàn trượng, rất kỳ lạ.
Trên đỉnh ngọn núi này, có một cái thạch cổ thật to, cao chừng mười trượng, lộ thiên, tùy ý để cho gió táp mưa xa, cũng không biết có tác dụng gì.
Diệp Húc nhìn ra không ít đệ tử ma tông, đứng ở dưới thạch cổ mà suy nghĩ thất thần cái gì đó. Có người vây quanh thạch cổ đi tới đi lui, cũng có người hai tay đè lên thạch cổ, dừng như muốn điều động chân nguyên toàn thân, thấy thạch cổ không chút động tĩnh thì chửi ầm lên.
Trong lòng hắn không khỏi có chút tò mò, rơi thẳng xuống trên núi Chung Cổ. Lập tức có một đệ tử ma tông nghênh tiến lên đón tiếp vui cười nói: “Vị sư đệ này hẳn là đệ tử mới tiến nhập vào tông sao? Tại hạ là Vũ Văn Hạo, sư đệ xưng hô thế nào? Là môn hạ của sư thúc nào vậy?”
Diệp Húc đánh giá hắn vài lần, chỉ thấy Vũ Văn Hạo chân nguyên nội liễm, khí thế ẩn giấu, tu vi rất là kinh người, rõ ràng là cường giả Đan Đỉnh kỳ, đã tới trình độ sắp cô đọng nguyên đan rồi, lúc này mới chắp tay nói: “Quan Tinh Phong môn hạ Vệ Đạt, Diệp Húc.”
Vũ Văn Hạo sắc mặt khẽ biến, vội vàng khom người thi lễ, chỉnh sắc nói: “Hóa ra Diệp sư thúc, tiểu chất(cháu) lỗ mãng rồi.”
Hắn không khỏi nói thầm trong lòng: “Mẹ nó, lão tử vốn định kiếm tiền tên người mới gà mờ, kiếm thêm một khoản thu nhập, không nghĩ tới đụng phải sư thúc. Diệp Húc, Diệp Húc, chính là Diệp Thiếu Bảo đã làm cho Tiết sư thúc cùng Lỗ sư thúc mặt mày xám tro sao? Hắn sao lại bái nhập làm môn hạ của Vệ Đạt sư tổ, tự nhiên hơn chúng ta một bối phận…”
“Không có gì.”
Diệp Húc phất tay cười nói: “Ngươi không biết cũng không có tội.”
Hắn nhìn về phía chứa nhiều thạch cổ, cười tủm tỉm nói: “Vũ Văn hiền chất, những thạch cổ này đều có tác dụng gì?”
Vũ Văn Hạo niên kỷ còn lớn hơn hắn tới hơn hai chục tuổi, lại bị hắn gọi là hiền chất, lập tức vẻ mặt đau khổ nói: “Sư thúc không biết, những thạch cổ này là vu bảo mà nhiều thế hệ cao thủ Thánh Tông ta đã luyện chế thành, gọi là thạch cổ thiên thư. Mỗi một thạch cổ này ghi lại một môn pháp quyết, có tâm pháp, vu pháp, trận pháp, đan phương, luyện khí chi pháp, tế luyện phương pháp, nhiều không đếm xuể. Các đệ tử đều có thể tiến vào Chung Cổ Sơn này để học tập những pháp môn này.”
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên Chung Cổ Sơn, ước chừng có hơn vạn thạch cổ, cũng tức là nơi này chứa đựng hơn vạn pháp môn, trong lòng không khỏi hoảng sợ.
Vũ Văn Hạo tiếp tục nói: “Tuy nhiên những thạch cổ này tuy rằng đem các loại pháp quyết khắc vào trong đó. Nhưng muốn tu luyện tới cảnh giới cực cao rất khó khăn. Tỷ như vu pháp, trong thạch cổ này chỉ ghi lại pháp môn tu luyện, mà nếu muốn quan tưởng yêu thú dị chủng thì có hai cách.”
“Thứ nhất là tự mình tìm được thượng cổ dị chủng này, cung phụng huyết thực, còn phải xem yêu thú dị chủng này tính tình thế nào, có cho ngươi quan tưởng hay không? Phương pháp thứ hai, chính là kích hoạt thạch cổ thiên thư, mấy cái thiên thư này bị người luyện chế nhốt vào hình thái của thượng cổ dị chủng, kích hoạt thiên thư này thì hình thái của dị chủng sẽ nhảy vào trong đầu của người kích hoạt, tự nhiên sẽ đạt được tinh túy của vu pháp nay. Nhưng chỉ có điều, muốn kích hoạt thạch cổ thiên thư, tu vi thấp nhất cũng phải là Đan Đỉnh kỳ.”