“Ta còn không biết, sư phụ của ta có bộ dạng như thế nào nữa…” Diệp Húc đứng ở trước đại điện Quan Tinh Phong, im lặng thật lâu, trong lòng không biết là vui hay buồn.
Hắn sở dĩ muốn gia nhập Hoàng Tuyền Ma Tông một phần muốn tránh né kẻ thù, đặc biệt tránh Hạ gia đuổi giết, còn phương diện khác cũng là vì mình một mình tu luyện, dễ dàng lạc lối. Nếu trở thành đệ tử Ma Tông, có được người chỉ điểm tu luyện, thế tất sẽ thuận buồm xuôi gió.
Không ngờ hắn còn chưa kịp bái sư thì nguyên thần của sư phụ đã tán loạn. Bản thân hắn u u mê mê trở thành người đứng đầu của một phong(1 ngọn núi). Nhưng không có ai chỉ điểm tu hành, không có hậu trường, khiến cho hắn quả thực không thể cao hứng nổi.
“Mời phong chủ nhập điện!”
Dưới sự thúc giục của mấy trăm nô bộ, hắn lúc này mới chậm rãi đi vào bên trong đại điện tinh chủ.
Những nô bộc này chỉ có thể đứng ngoài xem chừng, cũng không có ai dám can đảm đi vào. Đại điện tinh chủ là vu bảo do phong chủ Quan Tinh phong luyện chế, đem toàn bộ Quan Tinh phong nắm trong tay. Trong đó có trung tâm hộ sơn đại trận, nhập vào đại điện tinh chủ, liền đại biểu cho phong chủ đời tiếp theo nhậm chức.
Diệp Húc tuy rằng chưa kịp bái sư nhưng trên danh nghĩa hắn vẫn là đệ tử của Vệ Đạt, địa vị có thể đặt song song với tông chủ Hoàng Tuyền Ma tông. Bởi vì vậy chỉ có hắn mới có tư cách kế thừa đại tiện tinh chủ này, những người khác cũng không có tư cách trở thành phong chủ của Quan Tinh phong.
Đại điện tinh chủ là truyền đời đời, chỉ có phong chủ mới có thể tế luyện. Hơn nữa sau khi phong chủ mất đi, không thể thu tòa đại điện này vào trong vu hồn giới của mình, phải lưu lại cho phong chủ đảm nhiệm tiếp theo. Đây là quy củ, bởi vậy sau khi Vệ Đạt chết đi, ngọc lâu phân giải, vu hồn giới tung bay đừng sừng sững ở một chỗ. Nhưng mà đại điện này vẫn ở chỗ này, lưu cho hậu nhân.
Bên trong đại điện tinh chủ, Diệp Húc từng bước đi tới vị trí trung tâm của tòa đại điện này.
Vệ Đạt là Ma Tông thái thượng trưởng lão, người này vẫn không có thu qua đệ tử, vẫn một mình ẩn cư trên Quan Tinh Phong. Tinh chủ đại điện có vẻ trống trải lạnh lùng, chỉ có mấy giá sách, một ao nước, cùng một khối bồ đoàn.
Trong ao nước có vài đóa hoa sen sinh trưởng, chỉ có lá sen lơ lửng trên mặt nước, cũng không có hoa sen.
Diệp Húc nhìn kĩ lại, chỉ thấy một lão già lông tóc bạc trắng đang khoanh chân ngồi trên một phiến lá sưn. Trên đầu lão mái tóc trắng như tuyết, lông mi dài bảy tám xích, không gió tự bay, phất phới bên người.
“Nói vậy đây chính là sư phụ của ta… trong lòng có mãnh hổ, mãnh chí tại thân à! Cao nhân ma giáo một thế hệ, khi còn sống thì long trời lở đất, sau khi chết không người nghe thấy, không người bái tế, thật sự đánh tiếc.”
Diệp Húc đang định tế bái Vệ Đạt, thì đột nhiên thấy Vệ Đạt mở mắt, dường như mỉm cười với hắn. Diệp Húc không khỏi hoảng sợ, nhưng chỉ thấy vị lão già ngồi khoanh chân trên lá sen này thân hình đột nhiên hóa thành một đóa hoa sen trắng nõn, lơ lửng trên mặt nước.