“Một tấm trận đồ thật lớn.”
Ngọc Sanh quận chúa ngẩng đầu dò xét mọi nơi, chỉ thấy bọn họ ở trong quần tinh, từng ngôi sao sáng ngời trong không gian rộng đến mười dặm cao thấp tung bay, còn có chu thiên tinh lực không ngừng phủ xuống hợp nhập vào trong quần tinh.
Những tinh lực này đặc tính của mỗi một đạo đều không giống nhau, đại biểu cho những thuộc tính bất đồng, thường thấy nhất chính là Thái Dương tinh lực, cũng tức là mặt trời nguyên khí, những quần tinh khác, có lạnh như băng, có khô nóng, có chủ sát, có chủ sinh, nàng thậm chí nhìn thấy một ngôi sao u ám tóc vàng vô thanh vô tức bay qua bên cạnh, mang theo um tùm ma khí, làm cho người ta không lạnh mà run.
“Mê hoặc tai tinh! Trong hoàng thất của ta có một môn sát phạt đại pháp, phải mượn tinh thần lực của mê hoặc tai tinh mới có thể tu luyện, thi triển ra, thủ đoạn cực kỳ kinh người! Bất quá môn đại pháp này ngay cả ta cũng không có luyện thành, cũng là bởi vì không có cách nào có được tinh lực của mê hoặc tai tinh. Không biết nếu như ta cầu hắn, hắn có thể cho ta mượn một ít mê hoặc tinh lực hay không ...”
Ngọc Sanh quận chúa sắc mặt cổ quái, trong lòng có một loại tư vị nói không nên lời, vốn ý nàng là muốn khuất phục tên kiệt ngạo bất tuân Diệp Húc này, khiến hắn tự nguyện làm nô tài cho nàng, thế nhưng tình huống hôm nay xem chừng đang muốn đảo ngược rồi.
“Mấy trăm loại tinh lực, thuộc tính pha tạp, chỉ cần thoáng mất khống chế là sẽ bạo tạc, hắn đến tột cùng là dùng phương pháp gì, mới có thể đem những tinh lực này khống chế thoải mái linh động được như thế?”
Thiên Ma Sách bảo hồn giới rộng đến mấy trăm dặm, mà tấm đại Chu Thiên Tinh Đấu trận đồ này của Diệp Húc để ngang giữa không trung, liền chiếm cứ một phần mười, có vẻ cực kỳ chói mắt.
Mai Đạp Sơn trận đồ tuy nhiều, nhưng chất lượng còn lâu mới có thể so với đại Chu Thiên Tinh Đấu trận đồ
Huống chi, Diệp Húc vì chuyên môn đối phó những ngũ phẩm vu sĩ kia mà cố ý luyện chế Thái Dương tinh phiên, tuy chỉ là một kiện bán thành phẩm vu bảo, nhưng dù sao cũng là hình thức ban đầu của vu bảo cấp trấn giáo, phối hợp với Tinh Đấu trận đồ, uy lực cực lớn.
“Đây chính là thực lực chân chính, lá bài tẩy thực sự của hắn?”
Đôi mắt đẹp của Bạch Uyển Quân chớp chớp, mục quang nhìn chằm chặp Diệp Húc, trong nội tâm âm thầm tính toán: “Uy lực của trận đồ này xác thực không nhỏ, bất quá tựa hồ công năng vẫn chưa hoàn bị. Nếu như sau này trận đồ này có thể hoàn thiện, hẳn là không kém hơn so với Thiên Ma Sách ... nghèo tu pháp, giàu tu bảo, đại phú đại quý tu trận pháp, xem ra tài phú trên người hắn còn hơn cả bọn ta, thậm chí còn giàu hơn cả Ngọc Sanh quận chúa nữa ấy chứ!”
Nghèo tu pháp, giàu tu bảo, đại phú đại quý tu trận pháp, đây là một câu ngạn ngữ lưu truyền trong giới vu sĩ, chỉ chính là vu sĩ nếu như nghèo thì chỉ có thể tu luyện vu pháp, vu sĩ giàu có mới có thể tu luyện vu bảo, đại phú đại quý đại xa hoa mới có thể tu luyện trận pháp. Đây là bởi vì, trận pháp cần rất nhiều tài liệu, so với vu bảo càng kinh khủng, chỉ có thể là có được gia thế hùng hậu thì mới có thể tu luyện.