Sài Tuyên tức giận đến da mặt phát tím, mặt âm trầm, tiến lên một bước, quát: “Chẳng lẽ là ngươi đã hạ thủ?”
Trong mắt của hắn sát khí lộ ra, không che dấu chút nào.
Quỷ Vương Tông Mục Thiết Sơn, là một trong những đệ tử đắc ý nhất của hắn, tâm ngoan thủ lạt, sát phạt quyết đoán, rất được hắn xem trọng, thậm chí không nỡ đưa vào Hoàng Tuyền Ma tông, tính toán bồi dưỡng thành hạ nhiệm tông chủ, hôm nay nghe được tin về cái chết của hắn, trong lòng Sài Tuyên có bao nhiêu đau nhức cùng phẫn nộ cũng có thể nghĩ ra được.
Diệp Húc quay đầu lại nhìn về phía Xuân Dịch Thủy, thấp giọng nói: “Xuân sư thúc, tại Hoàng Tuyền Ma tông, bọn họ dám động thủ giết người sao?”
Xuân Dịch Thủy mang bộ mặt sầu thảm, lắc đầu nói: “Đương nhiên không dám, bất quá Diệp sư điệt, ngươi tạm thời đừng đắc tội những người này...”
“Nếu như đã sớm đắc tội qua ?” Diệp Húc cười hỏi.
Xuân Dịch Thủy ha ha cười, nói: “Vậy thì không ngại đắc tội thêm lần nữa, rắc them muối lên miệng vết thương chưa lành của bọn họ.”
Diệp Húc mặt mỉm cười, tính tình của Xuân trưởng lão này, có phần hợp khẩu vị của hắn, chợt cảm thấy thân cận rất nhiều.
Quý Khang ở một bên cau mày, nghe ý tứ hai người này, chỉ cần là kết thù, căn bản không cần phải đi nghĩ như thế nào hóa giải thù hận, mà là liều mạng giẫm đạp cừu gia, cái này bất kể nhìn thế nào thì cũng không nhìn ra được chút vẻ hiền hậu nào.
Xuân Dịch Thủy vỗ vỗ đầu vai của hắn, cười nói: “Tiểu tử, ngươi còn cần tu luyện, cố gắng học hỏi thêm Diệp sư huynh của ngươi đi.”
Quý Khang có chút không quá cam tâm tình nguyện, vừa rồi trong miệng Xuân Dịch Thủy, Diệp Húc vẫn là sư đệ, thoắt cái đã trở thành Diệp sư huynh, làm cho hắn có chút khó chịu.
“Diệp đà chủ, Liễu Như Nhứ của La Sát Môn ta hiện tại ở đâu?” Liễu Thiên Huệ chân thành mà đến, mục quang rơi vào trên người Diệp Húc, lộ ra vẻ khẩn trương.
Diệp Húc sắc mặt ảm đạm, thở dài nói: “Trời cao đố kỵ anh tài, Liễu môn chủ bớt đau buồn đi.”
Liễu Thiên Huệ sắc mặt đột biến, nghiến răng nghiến lợi, lạnh giọng nói: “Diệp đà chủ thật sự là táng tận thiên lương, liền tiểu nữ nhân nhu nhược cũng giết, chẳng lẽ sẽ không sợ thiên hạ đồng đạo nhìn không được, liên thủ giết tiêu diệt ngươi?”
“Diệp đà chủ vui vẻ, nói như vậy đệ tử Vương Vũ kia của ta cũng chết thảm rồi?” Thanh âm của Huyết Thần Bảo chủ La Ẩn xa xa truyền đến.
Diệp Húc xa xa hướng hắn gật đầu, nghiêm mặt nói: “Bảo chủ, Vương huynh anh niên tảo thệ, bất quá thời điểm ra đi sắc mặt tường hòa, không có có một chút thống khổ.”
La Ẩn cười ha ha, buồn vô cớ nói: “Con ta, đệ đệ của ta, đệ tử đắc ý của ta, đều chết ở trong tay Diệp đà chủ, Diệp Thiếu Bảo, ta đối với ngươi thù sâu như biển, bất cộng đái thiên.” Hắn ngữ khí nhẹ, nhưng bất luận kẻ nào đều có thể nghe ra tức giận trong lòng hắn.
Diệp Húc thản nhiên nói: “Kẻ muốn giết người phải tính trước bị có khả năng bị người giết, mấy vị sư huynh sư tỷ này muốn giết ta, bị ta giết, chẳng thể trách người khác được.”
Quý Khang nhìn nhìn chung quanh, chỉ thấy khắp nơi đều là địch, khắp nơi đều là mục quang tràn ngập sát khí, mặc dù hắn tâm cao khí thịnh, cũng không nhịn được rùng mình một cái, rung giọng nói: “Xuân sư thúc, Diệp sư đệ... Ừm, Diệp sư huynh đến tột cùng giết tinh anh đệ tử của bao nhiêu môn phái vậy chứ?”