Đám người Ngưu Đức vừa mới ngồi xuống, lại có thêm vài luồng khí tức càng đáng sợ hơn từ hướng đông truyền tới. Chỉ nghe một người cười nói: “Tần công tử đại hôn, Ngũ Độc giáo ta thân là Lĩnh Nam nhất mạch, đồng khí liên chi, cũng nên đến chúc mừng.”
“Ngũ Độc giáo?”
Diệp Tư Đạo hốt nhiên động dung, thần thái có chút bất an.
Phương Vạn Hào vội hỏi: “Ông thông gia, chuyện này là sao?Ngũ Độc giáo lai lịch thế nào?”Lão cũng chưa từng nghe nhắc đến Ngũ Độc giáo, biết Diệp Tư Đạo là người lịch duyệt, cho nên lúc này mới hỏi y.
Diệp Tư Đạo ánh mắt chớp động, trầm giọng nói: “Ngũ Độc giáo là một thế hệ ma giáo ở Lĩnh Nam, xưa nay hoành hành bá đạo, ác danh vang xa,hễ động một chút là giết người. Chẳng lẽ trong Diệp gia có người đắc tội với Ngũ Độc giáo, nay họa đã tới cửa?”
Liễu Châu tam đại thế gia gia chủ sắc mặt đều tái nhợt, sóng vai đứng chung một chỗ. Chu Văn Thanh cười lạnh nói: “Cho dù là ma giáo, chúng ta cũng phải đấu một trận! Lão phu đời này cũng chưa từng sợ ai…”
Bách Hoa cung Nghiêm Lệ Dung cùng với mấy nữ đệ tử, và đám người Ngưu Đức hết thảy đứng lên, Nghiêm Lệ Dung cười vang nói: “ Vị Ngũ Độc giáo sư huynh này, Tần công tử thành thân, cũng là chuyện nhà của Ngũ Độc giáo các ngươi, các ngươi tới trễ một bước, Bách Hoa Cung bọn ta ở Thanh Châu, so với các ngươi còn muốn tới sớm hơn. “
Trên không trung truyền tới tiếng cười sang sảng:”Không phải bọn ta tới trễ,mà do nghe nói có người muốn gây bất lợi cho Tần công tử, cho nên chúng ta trước tiên tìm bọn chúng xử lý sạch sẽ, sau đó mới đến đây, bởi vậy mới đến chậm một bước.”
Nghiêm Lệ Dung hơi biến sắc,biết chữ “ xử lý” trong miệng người này, quá nửa là đem đối phương tiêu diệt sạch sẽ.
Nàng nghĩ thầm: “Mấy kẻ này đến vào ngày đại hôn của Tần công tử, quá nửa là kẻ thù của Diệp đà chủ. Mà Diệp đà chủ tại sao vẫn chưa tới?”
“Lão già râu quai nón ở dưới kia, đúng đúng, ta nói chính là ngươi. Lão tử xem ngươi vẻ mặt khó chịu, không lẽ muốn động thủ?” Từ trên không trong khuôn viên Diệp phủ bỗng truyền đến một thanh âm vừa hào hùng vừa hung tợn.
“Lão già râu quai nón?chẳng lẽ là lão tử?Lão tử lúc nào đắc tội với Ngũ Độc giáo?”Chu Văn Thanh ngẩn ngơ, mặt hơi biến sắc, trong lòng chưa đánh đã sợ.
Diệp Tư Đạo sắc mặt cổ quái,đề tỉnh lão: “Chu lão ca, nghe thanh âm người kia thì hình như là tiểu tử kia của nhà huynh.”
Chu Văn Thanh cũng chỉ cảm thấy thanh âm kia có chút quen tai. Nghe lão đề tỉnh, mới đột nhiên tỉnh ngộ,nổi giận quát: “Thế Văn, cút xuống đây cho lão tử ta.”
“Lão đầu tử ngẩng đầu gân cổ, trung khí mười phần, xem ra sức khỏe không tệ…”
Chu Thế Văn đĩnh đạc từ không trung hạ xuống, hướng Chu Văn Thanh đi đến, vẻ mặt cười nịnh, rồi cười ha hả nói: “ Gia gia, lão tử vừa rồi có phải đã làm người sợ té đái vãi phân không?”
“Lão tử bị dọa đến té đái vãi phân?ha ha, đúng là tức cười …”