Hơn mười người đều tế lên Đại Diễn thần chung tàn phiến tìm được trong ngọc lâu, bảo khố của bản thân, có lớn có nhỏ, lớn nhất có hai thước cao, ba thước dài, nhỏ nhất cũng có ba bốn xích lớn nhỏ. Mộng Xảo Vân đồng dạng cũng tế lên thần chung tàn phiến, cười yếu ớt nói: “Diệp huynh, nơi đây đã bị tiểu muội bố thiên la địa võng, mà chúng ta lại chuẩn bị mảnh vỡ của Đại Diễn thần chung đến khắc chế thiết Huyết Chiến kì của ngươi, cho nên tiểu muội mới có thể nói, ngươi chạy trời không khỏi nắng. Ngươi nghĩ sao?”
“Mảnh vỡ của Đại Diễn thần chung? Các ngươi định dùng loại bảo vật này để đối phó ta?”
Diệp Húc đột nhiên cười ha ha, cười đến nước mắt đều muốn chảy ra, cơ hồ không thở nổi, đưa tay nói: “Chư vị khoan động thủ, chờ ta cười đủ rồi sẽ tiễn tất cả các ngươi ra đi.”
Mộng Xảo Vân cười cười nói nói yến yến, tiến lên một bước, ôn nhu nói: “Diệp huynh, ngươi tai vạ đến nơi, còn muốn dựa vào nơi hiểm yếu chống lại sao? Chỉ cần ngươi đem cây bảo thụ trong ngọc lâu của ngươi giao cho tiểu muội, tiểu muội liền triệt hồi thiên la địa võng, cho ngươi có cơ hội chạy trốn.”
Nàng thanh âm nhu hòa, hệt như an ủi tình nhân, làm cho người ta bất tri bất giác nghe theo lời của nàng.
Diệp Húc khoát tay áo, qua sau nửa ngày mới hồi khí trở lại, đột nhiên một bức tường đồng xuất hiện đứng dọc phía sau của hắn, bức tường đồng này cao bảy tám mét, dài ba bốn mươi mét, có độ cong cực lớn.
“Mảnh vỡ đại diễn thần chung của các ngươi gộp chung lại một chỗ có lớn được như của ta không?” Diệp Húc ngưng cười, đứng lên, sắc mặt lạnh lùng, cầm trong tay bàn long kim trượng, đem bưac tường đồng này tế lên, mỉm cười nói:
“Để tiểu đệ dùng tiếng chuông của Đại Diễn thần chung tiễn Mộng sư tỷ, Vương huynh cùng với những kẻ vô danh các ngươi hết thảy quy thiên!”
Cạch!
Bàn long kim trượng hung hăng nện trên bức tường đồng, lập tức tiếng chung nổ lớn, âm ba đến mức chấn cho từng toà núi biến thành bụi phấn tung bay.
Bùm! Bùm! Bùm!
Nguyên một đám Hạo Nguyệt kỳ vu sĩ, thân hình tại chỗ nổ tung, hóa thành một mảnh huyết vụ, liền tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp phát ra!
Cạch! Cạch!
Vương Vũ oa oa thổ huyết, vừa mới tính toán tế lên mảnh vỡ Đại Diễn thần chung của mình lên, chống cự ma âm, thân thể liền bùm một tiếng nổ tung!Liễu Như Nhứ mặt như giấy vàng, đều phún huyết, vội vàng quát: “Mộng sư tỷ, mau thu lại thiên la địa võng!”
“Không thu lại thiên la địa võng, hôm nay chúng ta hết thảy đều phải chết ở chỗ này!”
Tiết Tùng cũng là khó có thể chèo chống, bị thần chung ma âm chấn cho thổ huyết không ngừng, cao binh nói.
Mộng Xảo Vân khóe miệng tuôn ra một đám tơ máu, nàng lúc nãy còn phong khinh vân đạm, hết thảy đều khống chế tại lòng bàn tay mình, lúc này đây gương mặt lần đầu tiên xuất hiện vẻ bối rối. mảnh vỡ của Đại Diễn thần chung, nguyên bản đúng là định dùng những thần chung tàn phiến này để đối phó với thiết Huyết Chiến kì của Diệp Húc, lại không nghĩ rằng, tàn phiến trong tay Diệp Húc so với của tất cả bọn họ cộng lại còn to hơn, trong nội tâm không khỏi cảm thấy bối rối.