Một kích của bốn người bọn Diệp Húc liền đả thương một cao thủ đan đỉnh kỳ, đúng là khó tin chết đi được.
Bốn người bọn họ, luận tu vi, cho dù là Cố Ngôn Chi sắp tu luyện tới hỗn nguyên kỳ đi chăng nữa thì cũng còn lâu mới so được với cường giả đan đỉnh kỳ, bình thường nếu đối địch với cao thủ đan đỉnh kỳ thì e là chỉ một chiêu cũng đủ khiến hắn đi đời nhà ma rồi.
Mà cho dù là cả bốn người bọn Diệp Húc cùng liên thủ đi chăng nữa thì cũng chẳng thể chịu nổi một chiêu của cường giả đan đỉnh kỳ.
Nhưng là giờ phút này, bọn họ rõ ràng đem cường giả đan đỉnh kỳ đánh cho trọng thương, đây là uy năng của vu bảo cấp trấn giáo, có thể khiến một môn phái làm bảo vật trấn phái, lực áp quần hùng!
“Ba kiện vu bảo cấp trấn giáo ...” Mộng Xảo Vân sắc mặt biến hóa, lập tức biết mình lộng xảo thành chuyên (khéo quá hoá vụng – DG), Diệp Húc bốn người có được ba kiện vu bảo cấp trấn giáo, mặc dù tu vi bình thường, thấp kém, cũng không phải bọn họ có khả năng chống lại!
Bọn Liễu Như Nhứ sắc mặt cũng cực kỳ khó coi, Diệp Húc nói tiễn hết tất cả bọn họ ra đi, tuyệt đối có thực lực này!
Diệp Húc tiến lên trước một bước, Cố Ngôn Chi, Chu Thế Văn cùng Phương Thần lập tức đi theo, hai lá đại kỳ tung bay trên đảo nổi, lá cờ rung động, một cỗ khí lãng bành trướng tuôn ra, chấn cho ai nấy đứng không vững!
Bùm! Bùm!
Ở đây tất cả đều là Hạo Nguyệt kỳ cao thủ, hạo nguyệt trên đỉnh đầu thậm chí bị ép tới nguyên một đám nổ bung, sắc mặt tái nhợt, mà dong song chân nguyên trên đỉnh đầu của Hỗn Nguyên kỳ cường giả đỉnh, cũng bị khí lãng ép tới biến thành một cỗ dòng nhỏ, sắc mặt đỏ lên.
Ba kiện vu bảo cấp trấn giáo gây cho bọn họ áp lực cực lớn, khiến tu vi của bọn họ cứ thế tuột thẳng xuống.
Diệp Húc đi nhanh về phía tên đan đỉnh kỳ cường giả nọ, từng bước ép sát, cười lạnh nói: “Lão tiên sinh, ngươi năm lần bảy lượt truy sát ta, có từng nghĩ tới ngươi cũng có ngày hôm nay?”
Lão giả kia sắc mặt thảm đạm, khóe miệng mang huyết, nhe răng cười nói: “Loại nhân vật như ngươi, lão phu ngày bình thường bóp chết không biết bao nhiêu! Nếu không phải ngươi có được bảo vật cỡ này, lão phu một đầu ngón tay liền có thể đem ngươi nghiền chết!”
“Nếu không phải tu vi của ngươi cao hơn ta, ta một đầu ngón tay cũng có thể nghiền chết ngươi.”
Diệp Húc thản nhiên nói: "”Tu vi của ngươi cao, có thể truy sát ta, ta có được vu bảo cấp trấn giáo, cũng có thể giết ngươi, cái này rất công bình.”
Hắn vung lên thiết Huyết Chiến kì, hướng lão giả kia bay tới, cùng lúc đó, Cố Ngôn Chi cùng Chu Thế Văn, Phương Thần nhất tề tế lên Thanh Phong Minh Nguyệt kì cùng Viêm Dương Liệt Hỏa đại kỳ, đem lão giả kia bao phủ.
Thiếp!
Đan đỉnh kỳ cường giả này cùng lúc bị ba kiện vu bảo cấp trấn giáo vây công, ép thành thịt vụn.
Ngọc lâu của hắn nổ tung, bên trong rơi ra rơi ra bảy tòa bạch ngọc đài, Diệp Húc hết thảy thu vào trong ngọc lâu của mình, đứng dậy đi về phía bọn người Mộng Xảo Vân.
Bọn Mộng Xảo Vân ai nấy sắc mặt kịch biến, bốn người Diệp Húc tế lên ba kiện vu bảo cấp trấn giáo, một kích liền đem một đan đỉnh kỳ cường giả tru sát, khí thế nhất thời vô lượng, hung uy hách hách, bọn họ cho dù cùng tiến lên, cũng căn bản không phải đối thủ.