Sau đó vài ngày, Diệp Húc thu hoạch ít ỏi. Vu sĩ tiến vào phiến không gian kỳ dị này càng lúc càng nhiều. Đại bộ phận ngọc đài trong thung lũng đều bị người phá đi cấm chế, thu hồi linh mạch rồi.
Phiến dãy núi tự nhiên xuất hiện này ở vị trí trung tâm Tây Hoang Đại Mạc, rộng lớn ngàn dặm, hễ là vu sĩ đi vào trong đại mạc lịch lãm, bất kể chính đạo hay ma đạo, trên cơ bản đều đuổi tới đây.
Người nhiều thì cháo ít, vì cướp đoạt những linh mạch này mà nơi đây gần như biến thành một chiến trường. Nơi nơi đều có chém giết, có chính đạo cùng mà đạo chém giết. Nhưng cũng có đồng dạo đánh nhau sống chết, tình huống cực kỳ thảm thiết.
Diệp Húc cực khổ bốn năm ngày là vu sĩ chính đạo, cũng chỉ lấy được sáu điều linh mạch, ngược lại gặp được không biết bao nhiêu người cướp giết. Thậm chí còn có cường giả Đan Đỉnh kỳ xuất hiện, suýt nữa thì thu hắn vào trong đan đỉnh luyện hóa, nếu hắn không có một vài miếng thú hóa đan, e rằng không có cơ hội chạy trốn.
Bốn năm ngày nay, thú hóa đan của hắn đã sử dụng gần như hết rồi.
Cường giả Đan Đỉnh kì tiến vào trong này cũng không ít. Chỉ riêng Diệp Húc cũng gặp được ba người, còn hai cường giả chính đạo nữa, từ xa nhìn thấy Diệp Húc, thấy hắn cả người chính khí nghiêm nghị. Sử dụng lại là Ngũ lôi chính Pháp của phái Thanh Thành nên cũng không tìm hắn gây phiền toái.
Diệp Húc trong lòng có chút tiếc hận, nếu có thể liên kết với cường giả Đan Đỉnh kỳ, cùng nhau giết chết vu sĩ ma đạo mà nói, thực là một chuyện khoái trá cỡ nào à?
“Đáng tiếc những cường giả đan đỉnh kỳ này đối với tiểu vu sĩ Dung Nguyên kỳ như ta căn bản là chướng mắt, chẳng lẽ bọn họ không biết, ta đã cải tà quy chính hay sao?”
Tuy rằng thu hoạch được linh mạch không nhiều lắm, nhưng tài liệu quý, hắn thật ra lấy được không ít, đủ có thể đưa đại diễn thần chung tăng lên tới trọng thứ mười.
Chỉ cần Diệp Húc tu luyện tới chân nguyên kỳ, hắn có thể tế luyện đại diễn thần chung lần nữa. Nhưng thật ra khẩu thần chung này có công có thủ, uy lực mạnh trên vu bảo bình thường.
“Hiện nay ở trong này càng lúc càng nguy hiểm, là thời điểm phải tìm một nơi trốn rồi, đưa tu vi của ta tăng lên chân nguyên kỳ.”
Diệp Húc đang định rời khỏi phiến dãy núi này, đột nhiên cảm thấy hơn mười cỗ khí tức hùng mạnh thửng tới thung lũng mình đang đứng mà đi. Hắn trong lòng vừa động, vội vàng ẩn núp đi.
“Hóa ra là người quen…” Diệp Húc nhìn thấy mười đạo ma khí rơi xuống bên trong thung lũng, người cầm đầu thân hình cao lớn khôi ngô, mặc giáp trụ, cũng là người từng gặp mặt một lần Hạ Hầu Thường, những người khác là đám người Thanh Dương lão tổ.
Hạ Hầu Thường quét mắt nhìn chung quanh một cái, khẽ nhíu mày lắp bắp nói: “Linh mạch nơi này cũng bị người thu rồi… vài vị huynh đệ, không biết nhóm ta thu hoạch thế nào?”
Một vu sĩ cười nói: “Thu hoạch của ta không nhiều lắm, chỉ được một linh mạch!”
“Ta vận khí tốt hơn, thu được hai điều.” lại có một vu sĩ khác vui vẻ cười nói.