“Mục huynh thật sự là âm hồn bất tán à.”
Diệp Húc lộ ra vẻ mặt cảnh giác, ngẩng đầu nhìn chung quanh, nhưng không phát hiện ra tung tích của người khác, thoáng yên tâm mỉm cười: “Mục huynh, một mình ngươi cũng dám đuổi giết ta sao?”
Mục Thiết Sơn đang muốn nói chuyện đã thấy Triệu Trường Phong từ trong cốc bay ra, vẻ mặt đầy máu, hung hăng nhìn hắn lạnh lùng nói: “Ngươi rốt cuộc là ai? Dám can đảm đắc tội Khai Dương Tông ta, chán sống rồi sao?”
Mục Thiết Sơn thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, cười lạnh: “Quỷ Vương Tông Mục Thiết Sơn, có tư cách đắc tội Khai Dương Tông của ngươi không?”
Triệu Trường Phong trong lòng chấn động, trên mặt lộ ra thần sắc khiếp đảm. Hắn đang định bỏ thêm vài câu thì một lão già vội vàng ôm lấy hắn, lao ra bên ngoài cốc, nhỏ giọng nói: “Thiếu chủ, Mục Thiết Sơn là đệ tử thiên tài của Quỷ Vương Tông. Hiện giờ tu vi đã là Hỗn Nguyên Kỳ, chúng ta vẫn là không thể thắng nổi, chạy đi còn hơn.”
Triệu Trường Phong cũng nghe qua uy danh của Mục Thiết Sơn, biết hắn lòng lang dạ sói, là một cao thủ ma đạo trẻ tuổi cực kỳ xuất sắc. Hắn tu luyện Thiên Quỷ Pháp Tướng ùng Quỷ Vương bất diệt đại pháp, có không biết bao nhiêu người chết trong tay hắn, uy danh hiển hách này là trong chém giết mà ra đó.
Loại người như hắn căn bản không có tư cách nói chuyện trước mặt Mục Thiết Sơn. Nếu chọc giận Mục Thiết Sơn, chỉ sợ một cái phất tay đã làm thịt hắn.
Một đám người cuống quít rời khỏi, Mục Thiết Sơn hung danh lan xa, những người này căn bản không dám động thủ với hắn.
Diệp Húc trong mắt lộ ra vẻ hâm mộ cảm thán nói:” Mục huynh cũng thật ghê gớm không ngờ có thể dọa lui được đánh người này. Người chết trên tay ta cũng không ít hơn Mục huynh là mấy, nhưng những người này cứ lô to gọi nhỏ, ầm ầm ĩ ĩ với ta à.”
Mục Thiết Sơn trên mặt đầy ý cười nói: “Diệp đà chủ nếu sống lâu hai năm nữa, bọn họ nhất định sẽ nghe thấy uy danh của Diệp đà chủ, nghe thấy là vỡ mật. Đáng tiếc Diệp đà chủ này tuổi còn trẻ, một bộ dạng chết yểu, không biết còn sống đươc bao nhiêu lâu nữa.
Trên đỉnh đầu hắn trường hà cuồn cuộn, đây là chân nguyên lưc động tạo ra sát khí đằng đằm.
Rầm!
Một đầu quỷ vương da xanh bốn đầu tám tay từ trong truong trường hà nhảy ra, ngửa mặt lên trời giống giận. Sau đóp lại có một quỷ vương nhảy ra, hung thần ác sát.
Tu vi của hắn hiển nhiên lại có tinh tiến, còn thâm hậu hơn xa lúc mới đuổi giết Diệp Húc. Không thể ngờ được là có thể tiến hóa ra hai quỷ vương, thấp nhất cũng đạt tới Hạo Nguyệt kỳ ngũ phẩm, khó trách dám một mình đuổi giết Diệp Húc.
Diệp Húc không chút sợ hãi, Mục Thiết Sơn tu vi có tăng trưởng, nhưng tiến bộ của hắn còn lớn hơn. Mục Thiết Sơn hiện giờ ở trước mặt hắn đã không còn chiếm thế thượng phong nữa.
“Hôm nay thực sự là ngày may mắn của ta, sau khi giết Diệp đà chủ, không ngờ còn đạt được một điều linh mạch.”
Mục Thiết Sơn chú ý ở dưới ngọc đài, trong mắt lộ ra vài phần cuồng nhiệt, cười ha ha.
Bất kể là nhục thân Diệp Húc, hay là thiết huyết chiến kỳ bên trong ngọc lâu của hắn, hay chính là tiền thưởng của Hạ gia, hoặc là điều linh mạch dưới đáy thâm cốc kia,… đều là những bảo vật hiếm thấy, làm cho người ta đỏ mắt không ngừng.
Nhất là một điều linh mạch này, chỉ cần thu vào trong ngọc lâu. Mục Thiết Sơn liền có thể vừa tầm bảo, vừa du lịch lại vừa có thể tu luyện, tốc độ hơn xa bình thường, bởi vậy mấy thứ này hắn nhất định phải lấy được.