Nơi này chỉ có một tầng không gian, Diệp Húc có thể khẳng định, dãy núi này chắc chắn không phải Vu Hồn giới.
“Rốt cuộc là nơi nào?” Hắn thầm nghĩ.
Hắn chú ý tới, trong đám núi còn có linh mạch, trong đó một tòa sơn cốc tràn ngập linh khí, linh khí ngưng kết lại, hình thành một hồ nước.
Hiển nhiên nơi đây đã lâu không có ai tới, linh mạch trong núi tràn ra linh khí, làm cho nơi đây tản ra sức sống bừng bừng.
Nhưng mà, trong dãy núi này, cất giấu không ít hơi thở hùng mạnh, thỉnh thoảng có thể thấy bóng dáng mấy người xuất hiện bên trong, thậm chí thường truyền đến tiếng vu bảo bạo vang, cảm nhận được nguyên khí dao động dữ dội, hiển nhiên có không ít người phát hiện ra dãy núi này xuất hiện.
Cố Ngôn Chi lập tức trầm giọng nói: “Ba vị sư đệ, có người đến trước chúng ta một bước, mọi người cẩn thận, bốn người chúng ta tốt nhất nên hành động cùng nhau, ngàn vạn lần đừng một mình…”
Cố Ngôn Chi nói tới đây lập tức dừng lại, chỉ thấy bên người hắn trống không, không ngờ ba tên tiểu tử kia bỏ rơi hắn chạy vào trong núi rừng tầm bảo rồi, mảng dãy núi này rộng lớn ngàn dặm, bảo hắn đi nơi nào tìm tung tích đám người Diệp Húc bây giờ?
“Ba tên khốn kiếp, thật không làm cho người bớt lo!”
Cố Ngôn Chi nhức cả đầu, ba người Diệp Húc lại chia nhau đi ba hướng khác nhau, khiến hắn không biết nên đi tìm ai.
Hắn vừa bay được hai dặm liền bị người khác tập kích, ba năm kiện vu bảo trên không tập kích hắn, bức làm cho Cố Ngôn Chi không thể không rơi xuống.
Phi hành trên không trung, nhìn như rất phong độ, nhưng dễ dàng bị người khác tập kích đánh lén nhất. Hắn là người từng trải, dưới nóng vội mới gặp phải sai lầm cấp thấp này.
Diệp Húc đi thẳng xuống phiến thung lũng linh khí kia, rơi xuống trên đỉnh một ngọn núi trong thung lũng.
Hắn dò xét khắp mọi nơi một lần, bẻ gãy một nhánh cây, chỉ thấy cành cây này trong tay hắn dần dần biến nhạt đi, cuối cùng biến mất không thấy đâu nữa. Mà gốc cây đại thụ kia không ngờ chỉ trong nháy mắt đã sinh trưởng ra một nhánh cây khác giống y như đúc nhánh cây vừa rồi.
“Cổ quái…”
Tâm niệm vừa động, mấy trăm đầu giao long từ sau đại nhật như luân nguyên khí bay ra, quét ngang mọi nơi, làm cho toàn bộ rừng núi trong phạm vi mấy trăm mét bị phá hủy. Không ngờ phiến núi rừng này vừa mới bị phá hủy, không lâu sau lại có những cây cối xanh um tươi tốt dài ra, hóa thành những phiến núi rừng như cũ.
Diệp Húc trong lòng không khỏi sinh ra một cỗ hàn khí, trong một mảnh hoang mạc vắng vẻ bỗng nhiên xuất hiện ra một dãy núi rừng bao la hùng vĩ dài mấy ngàn dặm. Nhưng càng thêm quỷ dị hơn là những thứ này không thể phá hủy được.
Hắn tế khởi ngọc lâu, nuốt trôi đi hết thảy linh khí trong đây. Linh khí trong cốc nồng đậm như vậy, lập tức khiến cho ngọc lâu của hắn bị biến hóa. Từ Long Độ Phạm Biến Bạch Ngọc Lâu biến thành Thanh Quang Hàn Ngọc Lâu.