Trận bão cát này kéo dài hai canh giờ nữa cuối cùng cũng tan, để lại những cảnh tượng hoang tàn, Diệp Húc vội vã chạy mấy trăm dặm trong bão cát, lúc này cũng không biết mình đang ở đâu.
Tuy rằng bão cát chỉ có hai canh giờ, nhưng khiến hắn được lợi không ít, thân thể được rèn luyện càng thêm vững chắc, sánh ngang với khổ tu hai mươi tư ngày.
Hiện tại thân hình hắn mạnh mẽ, dù bão cát có đi qua, cũng sẽ không bị tổn thương.
Bão cát tan đi, hắn thu hồi Định phong bảo thụ, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trong hoang mạc vô tận phía trước, đột nhiên mười vầng trăng sáng từ từ mọc lên, hại có hai ba dòng sông dài hiện ra, tiếp theo là từng tòa ngọc lâu lơ lửng trên không trung.
Cùng lúc đó, lại có hơn mười tòa bảo tháp xông lên trời cao, lên cao xuống thấp, trong tháp truyền đến tiếng tụng kinh rất lớn, đinh tai nhức óc, khuyên con người hướng tới cái thiện!
“Những vu sĩ ma đạo này đang giao thủ với vu sĩ chính đạo!”
Diệp Húc trong lòng vừa động, hắn ngoại trừ ở trên La Phù đảo thấy Bách Hoa cung chủ và Phạm Huệ Âm giao thủ một lần, cũng không có gặp vu sĩ chính đạo ra tay nữa, không nghĩ tới rốt cuộc gặp được ở đại mạc Tây Hoang.
Hắn lập tức động thân, tiến đến nơi giao thủ.
Hắn bay ra hơn mười dặm, chỉ thấy bên trong hoang mạc phía trước, mười con rắn sa mạc cực lớn, qua lại không ngớt trong đại mạc, một gã vu sĩ ma đạo đứng trên đầu một con sa xà, những con sa xà đó đúng là nguyên khí của hắn và cát vàng trộn lẫn, ngưng tụ mà thành.
Trong đó một con sa xà từ dưới lòng đất thoát ra, cuốn lấy một gã vu sĩ chính đạo, dùng sức cuộn lại, lập tức làm cho thân thể người nọ đứt ra từng khúc, cốt nhục đều dập nát!
Ầm ầm, mười con sa xà đều chui vào trong cát vàng, xuyên qua lòng đất, thi thoảng lộ ra thân hình to lớn, giết đến những vu sĩ khác.
Đột nhiên, trên không trung hiện ra một đạo kiếm quang, kiếm quang kia hơi rung lên, chia ra hai, hai chia ra bốn, bốn chia tám, trong phút chốc đầy trời đều là kiếm quang, ông một tiếng đánh nát hơn mười con sa xà kia.
Tên vu sĩ ma đạo đó cũng bị kiếm quang cắt nát.
Sau đó, tất cả kiếm quang đột nhiên hợp lại, hóa thành một thanh kiếm cực lớn rơi xuống bên người một vu sĩ chính đạo, bay lượn xung quanh hắn.
Đây chỉ là một góc của chiến trường, những nơi khác còn có mười mấy tên vu sĩ, tu vi có cao có thấp, đại đa số là tu vi Hạo Nguyệt kỳ, chỉ có một gã vu sĩ chính đạo tu vi đạt tới Hạo Nguyệt cửu phẩm, vầng trăng kia mơ hồ có dấu hiệu hóa thành sông.
Hiển nhiên, những vu sĩ ma đạo gặp được những vu sĩ chính đạo, khi bão cát tràn đến thì bọn họ đều tự bảo mệnh, nhưng bão cát tan thì thì những người này lập tức động thủ.
Diệp Húc nhìn thoáng qua, liền biết hơn phân nửa những vu sĩ ma đạo đó không ít người gặp họa, tuy rằng vu pháp vu bảo ma đạo xuất hiện liên tục, nhưng tốc độ tu luyện tâm pháp ma đạo quá nhanh, căn cơ bất ổn, làm cho uy lực vu pháp, vu bảo kém một bậc so với những vu sĩ chính đạo cùng cấp khác.