Diệp Húc nghĩ cái liền làm, lập tức thu hồi Định phong bảo trụ, áp lực vô cùng vô tận kéo đến, xương cốt hắn lập tức phát ra tiếng răng rắc, thân hình trong nháy mắt bị ép xuống còn ba bốn tấc!
Hàn khí vô biên xâm nhập, gần như đông cứng nguyên khí của hắn lại, thậm chí thân thể cũng không thể nào động đậy.
Xuy! Xuy!
Bên trong cuồng phong, hai luồng phong sát thổi qua mặt hắn, trên mặt Diệp Húc lập tức hiện ra hai vệt máu.
Nguyên công của hắn điên cuồng vận chuyển, thân thể trở nên vừa gầy vừa khô, giống như một cây gậy trúc, dường như cuồng phong thổi qua có thể thôi bay hắn lên trời.
Nhưng mà, cây gậy trúc Diệp Húc này lại vẫn vững vàng đứng trong bão cát, gió thổi bất động, vững như Thái Sơn.
Thân hình hắn gần như bị phong sát đánh cho vỡ nát trong nháy mắt, thân thể của Cửu chuyển nguyên công tầng thứ tám tuy mạnh, nhưng ở trước mặt phong sát, lại giống như món đồ chơi của trẻ con, có thể xé rách một cách dễ dàng.
Nguyên công mang theo sức sống dào dạt từ trong ngọc lâu không ngừng chữa trị thương tổn trên cơ thể hắn, nguyên khí của hắn hóa thành một đám phù văn, dung nhập vào trong thân thể tóc da, khiến thân thể càng trở nên dũng mãnh.
Cho đến lúc không chống đỡ được nữa, hắn mới tế khởi Định phong bảo thụ, nghỉ tạm một lúc.
Cách rèn luyện thân thể này cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần hắn không cẩn thận một chút, hay là nguyên khí vận chuyển không nhanh, liền có thể bị phong sát đánh phá thành cái sàng.
Hành động này tuy nguy hiểm, nhưng cũng cực kỳ hiệu quả, nguyên công của hắn tiến cảnh, lấy một loại tốc độ khủng bố tăng lên, thân thể cũng dũng mãnh hơn nhiều.
Tinh đấu vi trần trận đồ trong mi tâm hắn, vẫn cuồn cuộn không ngừng hút chu thiên tinh lực, tu vi tiến cảnh của hắn cũng tăng lên.
Từ khi luyện thành Tinh đấu vi trần trận đồ, tu vi của hắn tăng vọt lên, không ngừng kéo gần chênh lệch giữa hắn cùng với các vu sĩ khác.
Lấy tốc độ tu luyện như vậy, Diệp Húc bước vào Tam Chân cảnh là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Đột nhiên, lại có một con bọ cạp tinh phát hiện tung tích của hắn, thiếu nữ thân bọ cạp này ngao ngao kêu to, từ trong bão cát vọt tới, cái đuôi giơ lên, điểm đến trán Diệp Húc.
Diệp Húc mở bàn tay ra bắt lấy đuôi nó, dùng sức quăng lên, hung hăng quăng ngã con quái vật lớn này xuống đất, khi thân thể hắn trở nên mạnh hơn, lực lượng cũng tăng trưởng ổn định, đã có thể sánh với loại dị chủng yêu thú này.
Oành! Oành!
Hắn một tay kéo lấy đuôi con bọ cạp kia, đập đến ném đi, đập nó thất điên bát đảo.
Nhưng vỏ bọ cạp thật sự dũng mãnh, vẫn bật nhảy không ngừng, liên tục vung vẫy hai cái đại ngao, định cắt Diệp Húc thành hai đoạn.
Loại yêu thú này chỉ số thông minh không cao, cho dù đã tiến hóa thành yêu, vẫn chỉ dùng bản năng để hành động, căn bản không hiểu vu pháp, lại càng không biết tế luyện vu binh vu bảo.
Diệp Húc cũng thầm kinh tâm, nếu đổi lại là một vu sĩ Hỗn Nguyên kỳ, bị hắn đập mấy lần như thế, chỉ sợ đã sớm mất mạng tại chỗ, mà con bọ cạp này lại có thể chịu được, thật không biết thân thể con yêu thú này dũng mãnh bao nhiêu.