Bạo loạn Lương Châu kéo dài một đêm, những vu sĩ không truy sát Diệp Húc ở lại trong thành bắt đầu tấn công quân sĩ Đại Tần, định phá vỡ liên hoàn đại trận của bọn họ, cướp lấy bảo ấn, không biết bao nhiêu người đã chết.
Loại tình huống hỗn loạn này, thẳng đến lúc quân Tần các châu quận khác nghe tin tiến đến trấn áp, mới bình ổn được hỗn loạn.
“Vô pháp vô thiên, đám vu sĩ này thật sự vô pháp vô thiên, ngay cả bảo vật của Mộ Dung gia Yến Châu cũng dám đoạt!”
Trăm người quân Tần phụng mệnh tới trấn áp đều sắc mặt xanh mét, vị Mộ Dung tướng quân đã chết kia là cường giả của Mộ Dung gia Yến Châu, Mộ Dung gia được Tần hoàng phong làm Yến vương, phái cao thủ trong tộc nhậm chức trong quân, không ngờ bị trọng thương nơi tiền tuyến, chết ở Lương Châu.
“May là trong hai kiện vu bảo đoạt lại được một kiện, cũng có thể bàn giao cho Yến vương. Về kiện Thiết huyết chiến kỳ kia, để Mộ Dung gia tự mình tìm về đi.”
Những vu sĩ đuổi giết Diệp Húc, suốt một đêm cũng không đuổi theo được tung tích Diệp Húc, vẫn đuổi tới đại mạc Tây Hoang, bám riết không tha.
Cũng có người định quay về, bị Mộng Xảo Vân không mặn không nhạt châm ngòi vài câu, liền xốc lại tinh thần, tiếp tục tìm kiếm tung tích Diệp Húc.
Diệp Húc thân mang Thú hóa đan, sau khi dược lực Cự Kiêu đan hết, lập tức ăn viên khác, từ đầu đến cuối đều vứt những người này ở phía sau.
Kỳ thật tới đại mạc Tây Hoang rồi, những kẻ này muốn truy tìm tung tích của hắn, khó càng thêm khó.
Đại mạc Tây Hoang nằm ở ranh giới giữa hai nước Tần và Hán, kéo dài mấy ngàn dặm, nguy hiểm chồng chất, là chiến trường nơi vu sĩ hai nước giao phong, nguy hiểm trong đại mạc, không chỉ là vu sĩ ma đạo, nhiều hơn chính là yêu thú, cùng những hiểm nguy không biết.
Hắn bay thấp thấp, mức độ nguy hiểm của đại mạc Tây Hoang còn hơn cả Vu Hồn giới, ở trên không đại mạc, mắt thường có thể thấy được sát khí quay cuồng khắp nơi.
Nếu chỉ có phong sát thôi, Diệp Húc lấy Định phong bảo thụ ra liền có thể thoải mái ứng phó, mà trên trời cao còn có thiên sát, hỏa sát và lôi sát, khiến hắn không thể nào chống đỡ được.
Sát khí nơi này không dày đặc như vậy, một tia một luồng, hơn nữa các loại sát khí trộn lẫn, đối với cường giả rèn luyện nguyên thai mà nói, giống như gân gà, ăn vào thì vô vị mà vứt đi thì tiếc.
Chỉ có sát khí thuần túy dày đặc mới thích hợp cho cường giả Tam Thai cảnh rèn luyện nguyên thai.
Dọc theo đường đi, hắn gặp được vài đám người, trong đó thậm chí có bốn gã cao thủ, hẳn là đồng môn, đều tự khoanh chân ngồi trên không trung, hợp lực tế khởi một khẩu Thanh đồng cổ đỉnh, xâm nhập vào trong sát khí, định thu phong sát.
Khẩu thanh đồng đỉnh kia rất nặng, bị bốn người tế ở trên trời cao trăm trượng, thành đỉnh có đầy phù văn giống như hoa văn.
Bốn người dốc pháp lực xuống, thanh đồng đỉnh như sống lại, phù văn như nòng nọc bơi qua bơi lại trên thành đỉnh, làm cho người ta có một loại cảm giác không chân thật, hiển nhiên chất lượng khẩu đại đỉnh này, hơn xa vu bảo bình thường, hiển nhiên là bốn người này cực cực khổ khổ luyện chế mà thành.