Thành Lương Châu nằm ở vùng biên giới, những vu sĩ qua lại nơi này đều coi trời bằng vung, không chỉ có Diệp Húc có suy nghĩ này, thậm chí có người liền hành động ngay.
Chỉ thấy trong đám nhà trọ nơi Diệp Húc ở, lập tức có một cao thủ phóng lên cao, chân nguyên trên đỉnh đầu bắt đầu khởi động, giống như một dòng sông dài, mênh mông, bên trong dòng sông, những làn sóng đột nhiên sục sôi, hóa thành một bàn tay to tầm một mẫu, trực tiếp chộp tới mặt chiến kỳ kia!
Cùng lúc đó, hơn mười luồng hơi thở hùng mạnh phóng lên cao, không ngờ có mười mấy tên cao thủ cùng ra tay, định thừa dịp loạn cướp hai kiện vu bảo trấn giáo này đi!
Trong đó thậm chí có cả một gã cường giả Đan Đỉnh kỳ, tế khởi đan đỉnh mình luyện chế, đổ xuống, định thu tất cả bảo vật đi.
Diệp Húc hoảng sợ phát hiện, vị cường giả Đan Đỉnh kỳ này, rõ ràng là một khách nhân trong nhà trọ nơi mình ở, chỉ là một lão già bình thường, lúc này lại tản ra khí thế vô cùng khủng bố, thao túng đan đỉnh, từ xa liền thu đi những bảo vật kia!
Khí thế của hắn mạnh, lập tức làm nhà trọ này bùng nổ vỡ nát ra, từng luồng ma khí bay lượn quanh thân, san bằng nhà trọ, bức đám người Diệp Húc không thể không bay lên, miễn cho bị dư âm của hắn quét trúng.
Đám người Tiết Tùng cũng không ngờ rằng trong ngôi nhà trọ nho nhỏ này lại cất dấu một vị cao thủ như vậy, trong lòng khiếp sợ vạn phần.
“Hai kiện vu bảo cấp trấn giáo, vị tướng quân Tần quốc này thật đúng là giàu có!”
Đám người Mục Thiết Sơn trong mắt tinh quang lóe ra, cũng phóng người lên cao, chộp hướng hai kiện vu bảo kia. Hạ gia truyền tru sát lệnh với Diệp Húc, chẳng qua là xuất ra một kiện vu bảo cấp trấn giáo làm tiền thưởng, mà hiện giờ lại xuất hiện hai kiện ở đây, làm cho người ta không thể không động tâm.
Thậm chí, ngay cả đệ tử Lạc Già sơn như Mộng Xảo Vân, luôn luôn phong khinh vân đạm, lúc này cũng không nhịn được mà ra tay tranh đoạt.
Không chỉ có bọn họ, mà thành Lương Châu vốn là nơi rồng rắn hỗn tạp, những vu sĩ tới nơi này lịch luyện rất nhiều, thiết kỵ Đại Tần tuy rằng uy danh hiển hách, nhưng lúc này ở trước trọng bảo, những người này cũng không trấn áp được lòng tham, đều ra tay.
Nhất thời, trên bầu trời thành Lương Châu, nơi nơi đều là vu pháp, vu binh, vu bảo, rất chói mắt, lộng lẫy!
Loại tình cảnh khủng bố này, Diệp Húc vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, có người vừa mới chạm vào mặt chiến kỳ kia, lập tức bị không biết bao nhiêu người giết chết, thậm chí vị cường giả Đan Đỉnh kỳ kia cũng không dám tới gần, sợ bị người hại!
Những tướng sĩ quân Tần di theo vị tướng quân kia đến, đối mặt với tình hình này, cũng bất lực.
Bọn họ nhân số ít, đành phải tạo thành một liên hoàn đại trận, bảo vệ kiện đại ấn kia, chỉ thấy trận pháp vận chuyển, vô số ánh đao dày đặc bên trong trận, giống như một cái cối xay thịt thật lớn, bất cứ kẻ nào dám can đảm xông vào, đều bị giết ngay tại chỗ.