Lương Châu là biên cương của Đại Tần, cách chiến trường Tần – Hán chỉ có vài trăm dặm, khác loại thành nhỏ nơi biên cương như Liễu Châu, nơi này vu sĩ rất nhiều, có thể thường thấy được vu vĩ phóng lên cao, bay đi hướng tây, lại thỉnh thoảng có chiến xa từ phương xa chạy đến, trong xe là quân sĩ Đại Tần, tu vi thấp nhất cũng là Chân Nguyên kỳ.
Loại chiến xa này, là vu bảo quân đội, phòng ngự mạnh, tốc độ phi hành nhanh, vu sĩ ngồi ở trong xe, có thể tùy tiện tung vu pháp, tế khởi vu bảo, đánh chết đối thủ.
Chiến trường Tần – Hán cách nơi này không xa, không hề ít vu sĩ đi tới chiến trường để rèn luyện, đại đa số mọi người lựa chọn nơi này để tiếp tế nghỉ ngơi.
Diệp Húc đi dọc theo đường phố, đánh giá xung quanh, chỉ thấy thành Lương Châu buôn bán phát đạt hơn Thanh Châu rất nhiều, chẳng qua không náo nhiệt như đại hội La Phù đảo, cũng có không ít vu sĩ dựng cửa hàng, bán ra các loại tài liệu, vu pháp, vu binh cùng với vu bảo. Còn có không ít người trực tiếp bãi quầy hàng bên đường, hét to rao hàng.
Những thứ bọn họ bán ra cũng đủ chủng loại, nơi đây cách chiến trường Tần – Hán không xa, thường có vu sĩ xông vào chiến trường lịch luyện, săn bắt vu sĩ chính đạo Đại Hán, bởi vậy trong mấy thứ này, có không ít là vu bảo và công pháp chính đạo.
Diệp Húc nhận thấy, có người còn trực tiếp giam cầm vài tên vu sĩ chính đạo, cho thành hàng hóa bán ra, giá cực cao.
Những vu sĩ chính đạo đó, sắc mặt u ám, giống như một con sơn dương đợi làm thịt, thể diện mất hết.
Người mua vu sĩ chính đạo, không ngờ không hề ít, mà trở thành một trò giải trí mang tính chất đánh bạc.
Sau khi bọn họ mua vu sĩ chính đạo xong, liền một đao giết chết, nhìn trong bảo tháp có bảo vật đáng giá hay không.
Có người bởi vậy mà phát tài, đạt được vài món vu bảo, mà nhiều người chỉ đạt được một ít tài liệu cấp thấp mà thôi.
Nơi này tuy là biên thùy, còn chưa tới chiến trường Tần – Hán, nhưng hơi thở thảm thiết đã phả vào mặt, khiến Diệp Húc thất kinh trong tâm.
Vu sĩ nơi đây, tu vi có cao có thấp, có tiểu vu sĩ Bồi Nguyên kỳ, cũng có cao thủ Đan Đỉnh kỳ, rồng rắn hỗn tạp.
Đột nhiên, một làn hơi thở tối tăm từ xa xa truyền đến, Diệp Húc ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy tám cái chiến xa ầm ầm bay đến, hạ thẳng xuống trong thành, trong đó trên một chiếc chiến xa, vài vị quân sĩ nâng một vị cường giả đã luyện ra nguyên đan xuống.
Chỉ thấy người này toàn thân đều là máu, hấp hối, được rất nhiều quân sĩ vây quanh, hộ tống vào thành dưỡng thương.
Vị cường giả này thân mặc giáp trụ, tuy rằng sắp chết, nhưng sắc mặt uy nghiêm, hẳn là nhân vật cấp tướng quân trên tiền tuyến, là một cao thủ cùng cấp bậc với các tông chủ môn chủ các môn các phái.
Không ngờ cường giả như vậy cũng sẽ bị trọng thương, làm Diệp Húc không nói nên lời, đồng thời cảm giác được Đại Tần thật hùng mạnh.
“Đại Tần lấy vu lập quốc, Thủy hoàng đế đánh khắp thiên hạ không địch thủ, thành lập hoàn triểu hiển hách, những môn phái chỉ là những thế lực nhỏ bé, so với triều đình thì không là cái gì. Đương kim triều đình, mới là môn phái, thế gia lớn nhất trên đời này, nội tình vững chắc.”
Diệp Húc nhìn đến cảnh tượng này, không khỏi cảm thán trong lòng.