Nhìn đến tình hình này, dù là đám người Vạn Pháp yêu vương cũng không nhịn được hít một hơi khí lạnh, bọn họ vốn đều cho rằng Diệp Húc tất sẽ chết không thể nghi ngờ, thậm chí cả cơ hội chạy trốn cũng không có, có ai ngờ được hắn ở thời khắc quan trọng giả chết, liên sát hơn mười người, tạo thành một trận đại loạn, ước trước chết hơn trăm vu sĩ, ầm ĩ cho mọi người mặt xám mày tro.
Càng làm cho bọn họ không ngờ chính là, đám người Hạ Dương Sóc bao vây hắn lại, do bảy vị cao thủ Đan Đỉnh kỳ làm chủ đạo, gần như kết cục phải chết, nào biết Diệp Húc lại như cá nước mặn xoay thân, đưa những người này, một lưới bát hết, giết sạch sẽ!
Uy lực của Viêm Dương hồ lô, đến nay còn hiện ra trước mắt bọn họ. Lôi hỏa trong Viêm Dương hồ lô này, có thể nói là khủng bố, đừng nói đám người Hạ Mộ Bạch không nghĩ tới Diệp Húc sẽ có bảo vật này, ngay cả Vạn Pháp yêu vương cùng đám trùm kia cũng chưa từng đoán được!
“Đáng tiếc, quả Viêm Dương hồ lô này nếu tế luyện một phen, chắc chắn sẽ là vu bảo cấp trấn giáo, cứ lãng phí như thế.” Vạn Pháp yêu vương thở dài nói.
Những tên trùm khác yên lặng gật đầu, uy năng của Viêm Dương hồ lô khủng bố như thế, nhưng chỉ có thể phóng ra một lần, nếu rơi vào tay bọn họ, tất có thể dùng hồ lô làm phôi, tế luyện thành một kiện vu bảo trấn giáo, phát huy uy năng của lôi hỏa đến mức cao nhất.
Nếu luyện thành vu bảo, uy năng khi khởi lên có thể ngang cấp với Thất sát tinh thần thanh thiên kỳ của Thất Sát cung, đóa Thủy liên hoa của Bách Hoa cung, và Lục căn thanh tịnh trúc của Lạc Già sơn!
Mà hiện giờ, Viêm Dương lôi hỏa đã bị Diệp Húc mở ra, lôi hỏa bên trong đã phóng ra không còn, chỉ còn lại thân hồ lô, với bọn họ mà nói, tác dụng của quả hồ lô này đã không còn lớn nữa.
“Đang yên đang lành một mô phôi vu bảo cấp trấn giáo, cứ lãng phí đi như vậy!” Mọi người lắc đầu liên tục, cảm thán hàng nghìn hàng vạn lần.
Làm cho bọn họ càng thêm kinh hãi chính là, bảo vật của Diệp Húc không ngờ lại nhiều đến thế.
“Nghe nói tiểu tử này đã từng đi một chuyến tới Vu Hồn giới của Mã Đạp Hồ, xem ra hắn là kẻ được nhiều nhất.”
Vạn Pháp yêu vương cùng đám trùm đều thất kinh, với những gì Diệp Húc đã làm thì không thể không bội phục.
Ân oán giữa Diệp Húc và Hạ Dương Sóc không chết không ngừng, cho dù có tha cho hắn một mạng, Hạ Dương Sóc cũng sẽ không cảm kích chút nào, ngược lại sau khi hồi hơi sẽ lại động thủ với Diệp Húc, thậm chí có khi còn kéo thêm nhiều cao thủ Hạ gia Trung Châu đến.
Liễu Thiên Huệ đột nhiên cười khanh khách nói: “Pháp vương, tiểu tử này lại dám tước mặt mũi của ngươi, dám đánh chết người ngay trước mặt ngươi, thật sự đáng giận!”
Vạn Pháp yêu vương thản nhiên nói: “Liễu môn chủ, khi Diệp đà chủ gặp nạn, ta chưa từng ra tay cứu giúp, giờ phút này cầu tình với Diệp đà chủ, là ta lỗ mãng, bất công với hắn, không thể trách hắn được.”
Ông ta thân là đảo chủ La Phù chư đảo, thành lập yêu quốc trên biển, khoan dung không phải người thường có thể suy đoán được, Liễu Thiên Huệ tuy muốn châm ngòi, để ông ta ra tay xử lý Diệp Húc, nhưng Vạn Pháp yêu vương độ lượng rộng rãi, căn bản bất động.