Những tông chủ giáo chủ ở lại, nhìn đến trên tay Diệp Húc có thêm một quả Huyết bồ đề nữa, đôi mắt gần như nhảy ra khỏi hốc, gió biển phất qua, những người đó hồi lâu đều không nói gì.
Diệp Húc trịnh trọng đặt quả Huyết bồ đề này lên trên quần áo rách nát của mình, khoanh chân ngồi xuống, hét to lên: “Ông đi qua bà đi lại, ngàn vạn lần đừng bỏ qua, Huyết bồ để mới ra lò đây, tới trước được trước!”
“Lão tử thật sự muốn làm thịt thằng nhãi này…” Giáo chủ Tiểu Hàn Sơn lẩm bẩm.
Vạn Pháp yêu vương dở khóc dở cười, lắc đầu cười nói: “Đừng nói là ngươi, ngay cả Khổng mỗ cũng muốn làm thịt hắn.”
Hắn tuôn ra lời thô tục ít thấy: “…Tiểu tử này, coi chúng ta là những kẻ tiêu tiền như rác để làm thịt đây mà!”
Bách Hoa cung chủ nhịn cười, nói: “Diệp tiểu ca, miếng Huyết bồ đề này của ngươi, chẳng lẽ cũng đòi hai trăm ngàn cân tinh thần nguyên từ tinh thạch sao?”
Trong lòng nàng ta cũng không nhịn được nói thầm: “Tên vô lại này, sớm đổi ngàn cân tinh thần nguyên từ nguyên thạch với ta, vừa rồi lại đổi hai trăm ngàn cân, hiện giờ bán tiếp, chẳng lẽ hắn thật sự muốn kiến tạo hộ sơn đại trận, làm Vân Môn sơn trở thành thùng sắt giang sơn sao?”
Diệp Húc cười nói: “Cung chủ nếu muốn, tiểu đệ sẽ giảm giá cho.”
“Ta không mua nổi.” Bách Hoa cung chủ lắc đầu nói. Bách Hoa cung tuy tài lực hùng hậu, nhưng khắp núi đồi đều là những ả đàn bà phá tiền, Tố Tâm Lan là lớn nhất, gia nghiệp to như thế đều bị mang đi đổi một ít bảo vật loại trang sức, thứ như tinh thần nguyên từ tinh thạch khá ít.
“Chúng ta cũng không mua nổi.” Những tông chủ giáo chủ khác liếc nhau, lắc đầu.
Có vài vị trùm tinh quang lóe ra trong mắt, hiển nhiên là muốn giết người đoạt bảo, tuy ở La Phù đảo bọn họ không dám động thủ, nhưng Diệp Húc cũng không thể sống cả đời trên đảo này.
Chỉ cần hắn ra đảo, trở lại Liễu Châu, liền có thể cướp giết, đoạt đi Huyết bồ đề.
Diệp Húc máy động trong tâm, cũng biết không ổn, thầm nhủ: “Lần này chơi với lửa rồi…”
Đám người La Ẩn có thể cướp giết ba người Vạn Thanh Lưu, những tông chủ giáo chủ khác cũng có thể cướp giết hắn, bởi vậy những người này căn bản không định mua Huyết bồ đề, mà là tay không bắt giặc!
“Hỏng rồi!”
Mồ hôi lạnh toát ra đầy trán Diệp Húc, lần này hắn đắc ý vênh véo, nghĩ rằng có thể đùa bỡn nhưng tên tông chủ giáo chủ kia trong tay, cũng không nghĩ rằng đám cáo già đó cũng không phải dễ bắt nạt.
Lần đầu tiên bọn họ còn bị lợi ích làm mê muội tâm trí, nhưng lần thứ hai liền tỉnh ngộ, không mắc mưu nữa, mà là tuân theo luật rừng, cá lớn nuốt cá bé, giết hắn cướp Huyết bồ đề!
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy đám tông chủ giáo chủ kia nhìn hắn, có người mỉm cười, có người lại tràn đầy thương hai, nhưng tất cả đều xem hắn thành người chết.
Thậm chí ngay cả Thiên La Chu Vương lão già cao cổ này, trong mắt cũng không che dấu được sát khí.
Diệp Húc tâm trầm xuống: “Miếng Huyết bồ đề này, phải nhanh chóng đưa đi, nếu không hậu họa vô cùng!”
Ánh mắt Vạn Pháp yêu vương chớp động, ha ha cười nói: “Diệp đà chủ, hãy cân nhắc lời Khổng mỗ nói ban nãy.”