Lệ Thượng Dương ở Vân Môn sơn được mấy ngày, chỉ điểm Diệp Húc tế luyện cổ trùng như thế nào, đem cổ trùng phát huy uy lực lớn nhất như thế nào khiến cho mấy ngày nay Diệp Húc thu được rất nhiều lợi ích, thường thường phát ra tiếng cảm thán: “Hóa ra còn có thủ đoạn chơi xấu như thế này, Ngũ Độc giáo rõ ràng là ác danh vô cùng, hóa ra là vậy…”
Lệ Thượng Dương đúng là với tác phong của Diệp Húc rất có tán thành thầm nghĩ: “Thêm một chút nữa, chỉ sợ là gốc gác Ngũ Độc giáo của ta đều bị tiểu tử này bái sạch bằng không trở về Ngũ Lĩnh sơn cho nhanh…”
Diệp Húc tính tình, hắn đã biết được rồi, đúng là có chút vừa lòng với Vân Môn sơn đà chủ này. Hơn nữa có giao đạo nhân ở trong này, không thua gì tự mình hắn trấn thủ. Mặc dù Huyết Thần Bảo có tấn công tới Diệp Húc cũng có thể ngăn cản được.
Hắn yên lòng, liền tính toán rời đi, nói với Diệp Húc rằng: “Vu pháp linh tinh gì đó, đối với Ngũ Độc giáo chúng ta đều là ngoại vật. Chỉ có cổ trùng độc công mới là căn bản. Hy vọng người không bỏ gốc lấy ngọn.”
Đối với điểm này, Diệp Húc cũng không quá đồng ý, ở hắn xem ra, cổ trùng mới là ngoại vật, chuyên tâm tế luyện cổ trùng mới là bỏ gốc lấy ngọn.
Tuy nhiên, thân là đệ tử Ngũ Độc giáo, nếu nói như vậy, khẳng định bị Lệ Thượng Dương răn dạy một phen. Bởi vậy hắn chỉ âm thầm oán giận trong lòng mà thôi.
“Giáo chủ, ngài có nán lại chơi thêm một thời gian không?” Diệp Húc có chút không tha cho hắn, hắn lần đầu tiên gặp mặt Lệ Thượng Dương, đã cho giao đạo nhân hành hung bị giáo chủ này một phen. Lệ Thượng Dương đại bộ phận thời gian đều dưỡng thương.
Lão già trọc đầu này không có giống như một giáo chủ, cũng không so đo việc bị giao đạo nhân hành hung. Hơn nữa đối với hắn tận tình chỉ điểm, rất hợp khẩu vị của hắn.
“Ta nghe được phong thanh, chiến trường Tần Hán đang căng thẳng, phỏng chừng không qua bao lâu nữa, triều đình sẽ hạ chiếu triệu tập các tinh anh đi tới chiến trường trợ giúp. Bởi vậy ta không thể ở đây lâu, phải về Ngũ Lĩnh Sơn chuẩn bị.”
Lệ Thượng Dương phất phất tay, xông thẳng lên trời cao, nhẹ nhàng bay đi, thanh âm từ trên không truyền tới: “Đáng tiếc không thể giao thủ cùng vị giao đạo nhân kia, thật sự là tiếc nuối…”
Tốc độ của hắn cực nhanh, trong chớp mắt đã biến mất vô tung, chỉ để lại thanh âm.
“Chiến trường Tần Hán?”
Diệp Húc khẽ nhíu mày, hắn nghe từ miệng đại ca Diệp Tần, đúng là chiến trường Tần Hán này, đó là một nơi cực kỳ hung hiểm, vu sĩ tranh đấu cùng chém giết.
Đây là chiến tranh giữa vu sĩ, trình độ thảm thiết cho dù là cao thủ Tam Đan Cảnh, ở trong chiến trường cũng không dám nói có thể bảo đảm tính mệnh.
Đại Tần khai quốc hoàng đế họ Triệu tên Chính, đạt được ma đạo kế thừa cao nhất, tu vi cực kỳ cao thâm, chính là bá chủ trong ma đạo lúc bấy giờ. Hắn quét ngang hết thảy môn phái thế gia, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ.
Triệu Chính sau khi trở thành hoàng đế, những thế gia, môn phái này từng có ước định. Con cháu hắn khi kế thừa tước vị làm hoàng đế, triệu tập các thế gia, tinh anh môn phái hiệu lực cho Tần quốc.