Nếu là trước đây, Diệp Húc đắc tội nhiều môn phái như vậy hắn ước gì được bách hoa cung chủ bảo vệ hộ tống trở về. Nhưng hiện giờ, hắn lại ước gì không có bách hoa cung chủ ở bên người.
“Có Giao đạo nhân ở đây, cho dù kẻ thù nhiều gấp đôi cũng đến bao nhiêu diệt bấy nhiêu!” trong lòng hắn thầm nghĩ.
Bên hồ Mã Đạp, đám người tản đi hết, Diệp Húc mới cười nói: “Đại ca, ngươi nếu không có nơi dừng chân, không ngại tới Vân Môn sơn của ta chứ. Tiểu đệ là địa chủ của Vân Môn sơn, trong phạm vi trăm dặm đều là địa bàn của tiểu đệ.”
Giao đạo nhân cẩn thận suy nghẫm một chút, hắn lần đầu tiên rời khỏi vu hồn giới, phóng mắt nhìn lại, đường đời không quen, đích xác không có nơi nào để đi, cho nên mới gật đầu.
Diệp Húc tế khởi kim tàm bốn cánh, hai người dắt tay nhau bay về phía Vân Môn sơn.
Kim Tàm bốn cánh này là thượng phẩm cổ trùng xếp hạng trước mười, hiện giờ đã so với vu bảo cấp một rồi. So với trước kia nó hung ác gấp trăm lần, phi hành tốc độ cực nhanh, lại bị Diệp Húc tế luyện thuần thục, thuận buồm xuôi gió, là một bảo vật để đi xa.
Mà Bàn Long kim trượng dũng mãnh mạnh mẽ, là lợi khí để công kích gần người. Về phần Viêm Dương hồ lô, Diệp Húc trước mắt còn không thể tế luyện mà sử dụng. Tuy nhiên kiện bảo vật này dùng để phòng vệ quanh người cho dù là Huyết Thần Kinh bá đạo như vậy cũng không thể xâm nhập được.
Hơn nữa Cửu Chuyển Nguyên công của Diệp Húc, phòng ngự tầng bảy, Diệp Húc rất tin, chính mình đã trăng bị tận răng vũ khí, hơn nữa còn có Can Sài Giao hung ác hơn vài phần.
“Trong ngọc lâu của ta, còn cất chứa rất nhiều vu binh, vu bảo cũng có hai kiện. Trở lại Vân Môn Sơn có thể đưa cho đám người Thạch Trường Thanh mượn. Thạch Trường Thanh đáng thương đã tu luyện tới chân nguyên kỳ còn chưa có một kiện vu bảo nào cả.
Thạch Trường Thanh là một trong chín đệ tử của Vân Môn sơn, là nhân vật duy nhất có thể ra tay được. Tuy nhiên tới nay hắn còn chưa có vu bảo, thực lực căn bản chưa được phát huy, gặp được vu sĩ cùng cấp chỉ có thể chịu ngược đãi.
Trong ngọc lâu của Diệp Húc còn rất nhiều tài liệu cùng dược tài. Tài liệu là vu binh còn thừa, hắn phải lưu trữ những tài liệu và vu binh này, để rèn một kiện vu bảo cho mình.
Về phần dược tài, thì để cho Hùng Bi gieo trồng đào tạo.
“Chờ ta trở về núi, đầu hắc hùng kia đừng hòng nhàn được…”
Hắn lúc ở Hắc Thổ Lĩnh đã thu được không ít độc yêu, số lượng cả trăm chứ không ít. Lúc này trong Thần mộc vương đỉnh những độc yêu này thi nhai chém giết, một đầu sắp chuẩn bị hóa thành cổ trùng.
Đối với đầu cổ trùng sắp thành thục này, Diệp Húc rất chờ mong.
Lần trước hắn luyện ra huyết tàm bốn cánh, chỉ là một loại độc vật bình thường ở ngũ độc cố mà thôi. Mà những độc yêu ở trong Hắc thổ lĩnh này đều là cồ trùng thành thục, khẳng định phải mạnh mẽ hơn huyết tàm bốn cánh nhiều.
Đợi bay ra khỏi Mã Đạp Hồ, Giao đạo nhân hai mắt khẽ nhíu lại, liếc chung quanh một lát, đột nhiên nói: “Hiền đệ, xem ra kẻ thù của ngươi không ít?”
Diệp Húc đưa mắt đánh giá chung quanh một chút, cũng phát hiện ra có nhiều khí tức như có như không cười nói: “Đại trượng phu trên đời, mấy ai không có đối thủ? Nếu là ngại giết nhiều kẻ thù, giết một đám cũng không thiếu.”