Huyết Thần Bảo thiếu bảo chủ La Tu tu luyện Huyết Thần Kinh, bảo chủ La Ẩn lại phái ra 27 danh tử sĩ Dung Nguyên cửu phẩm, đưa tu vi của hắn tăng lên tới Chân Nguyên Kỳ đỉnh, lấy thực lực của La Tu khẳng định lực áp quần hùng.
Cho nên La Sát Môn chủ mới cho rằng La Tu xử lý nhiều vu sĩ như vậy, khiến đệ tử các đại môn phái tử thương thảm trọng.
Sống sót nhiều nhất đó là đệ tử Bách Hoa cung, có tới mười danh đệ tử. Bách Hoa cung chủ tổng cộng phái ra mười tám đệ tử, trình độ thương vong còn muốn đỡ hơn một chút. Về phần những thế gia Thanh Châu khác, cùng với vu sĩ Lương Vương phủ, toàn quân bị diệt, không ai sống sót.
“Ngũ Độc giáo Diệp đà chủ, cũng chết trong vu hồn giới sao?”
Sài Tuyên cười ha ha, hung tợn nói: “Ngũ độc giáo toàn quân bị diệt, lần này Quỷ Vương tông của ta cũng không tính mất mặt!”
Hàn Đông Dương thản nhiên nói: “Ta sớm nói qua, Ngũ Độc giáo phái ra cái đà chủ không biết gì đi ra, rõ ràng là chịu chết mà.”
Bọn họ hai phái đệ tử chết nhiều nhất, cuối cùng có Diệp Húc đệm lưng, trong lòng có chút an ủi.
“Diệp Thiếu Bảo cũng chết sao?”
Bách Hoa cung chủ Tố Tâm Lan nhìn một đám đệ tử từ trong vu hồn giới nhảy ra, duy không có bóng dáng của Diệp Húc. Trong lòng nàng có chút tiếc hận thầm nhủ: “Đáng tiếc, ta vốn cực kỳ tán thưởng hắn, không nghĩ tới lại chết trong vu hồn giới này…”
“Huyết Thần Bảo thật sự rất thủ đoạn!”
La Sát Môn chủ cười khanh khách nói: “La Bảo chủ, lệnh lang giết nhiều đệ tử chúng ta như vậy, lần này Huyết Thần Bảo có thể nói là đại thu hoạch, đại thu hoạch à!” Nàng mặc dù cười nhưng có thể nghe ra sự tức giận trong tiếng cười của nàng.
Không chỉ có nàng, Hàn Đông Dương, Sài Tuyên cũng cực kỳ bất mãn với Huyết Thần bảo, vẻ mặt tức giận.
La Ẩn đắc ý dào dạt, ha ha cười nói: “Liễu môn chủ, trước kia ngũ phái ta đã kết hiệp nghị rồi. Từng có quy định, trong vu hồn giới, các đệ tử sinh tử do mệnh, phú quý do trời. Cho dù là ở bên trong có huyết hải thâm thù, nhưng ra bên ngoài vẫn phải hòa khí. Chẳng lẽ Liễu môn chủ đã quên quy củ này?”
Liễu Thiên Huệ á khẩu không trả lời được, tức giận hừ một tiếng. Bọn họ lúc trước quả thực là có hiệp nghị này, hiện giờ La Ẩn nhắc lại chuyện xưa, bọn họ cũng không tiện phát tác.
La Ẩn cười ha hả, thỏa thuê mãn nguyện, La Tu chần chừ một chút, nhỏ giọng nói: “Cha, người không phải là một mình con giết, thậm chí ngay cả con cũng suýt bị người giết chết…”
La Ẩn ngẩn ngơ nghi hoặc nói: “Ai có thể có bản lĩnh này? Chẳng lẽ là tiểu tử Hạ gia kia?”
“Không phải, con và Hạ Mộ Bạch liên thủ cũng suýt bị người giết…”
La Tu sắc mặt đỏ bừng nhỏ giọng nói: “Người ngoan độc kia, chính là Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo của Ngũ Độc giáo?”
“Khốn khiếp! làm sao ngươi lại không nói sớm, làm hại Huyết Thần Bảo ta chịu tiếng xấu dùm tên tiểu tử kia!” La Ẩn giận tím mặt quát: “Vậy tiểu tử kia đâu?”
“Con nghe người ta nói, tiểu tử kia ý đồ muốn xuyên qua Thông Thiên Hạp cốc, kết quả bị phong sát băng phong. Lúc này phân nửa đã chết, cha, không bằng người và mấy vị tông chủ cung chủ kia giải thích rõ ràng. Miễn cho Huyết Thần Bảo ta chịu tiếng xấu thay người khác.”