Hạ Mộ Bạch khổ chiến với Diệp Húc mà không xong, đột nhiên dùng Cửu Đỉnh Vu Hoàng quyết cuốn lấy Bàn Long Kim Trượng của Diệp Húc, đồng thời tế lên đồng đỉnh, ầm một tiếng đánh bay Viêm Dương hồ lô, quát: “La huynh, động thủ đi!”
La Tu tu luyện Huyết thần kinh, sợ nhất lôi hỏa trong Viêm Dương hồ lô, thấy vậy mừng rỡ, thân thể nhoắng lên một phát, cả trăm nghìn đạo huyết ảnh bay ra, vang lên tiếng kì quái, bay thẳng về phía Diệp Húc.
“Kim tàm bốn cánh, lên!”
Diệp Húc quát lớn một tiếng, trong ngọc lâu kim tàm bốn cánh giờ phút này đã hoàn toàn tiến hóa, hô một tiếng bay ra từ ngọc lâu, con trùng này vẫn bé bằng ngón cái như trước, bị hắn tế lên, nguyên khí tiến nhập vào trong cơ thể, đột nhiên bị thổi phồng lên, trở thành to như một con trâu nước.
Hắn nhún người nhảy lên đứng trên lưng kim tàm bốn cánh, lập tức được con cổ trùng này chuyên chở, gào thét bay vút lên trời cao, tránh thoát huyết ảnh chém giết.
Từ khi hắn trở thành vu sĩ cho tới nay, tốc độ vẫn là điểm yếu của hắn, bởi vậy mới bị La Tu và Hạ Mộ Bạch cuốn lấy không thể thoát thân.
Bây giờ kim tàm bốn cánh đã trưởng thành, lập tức khiến tốc độ của hắn đề thăng mấy chục lần, muốn đánh liền đánh, muốn đi liền đi.
Hạ Mộ Bạch đánh bay Viêm Dương hồ lô, đang định thu chiếc hồ lô này vào trong đỉnh làm của riêng, đột nhiên thấy một con kim tàm vô cùng lớn bay tới, Diệp Húc đứng ở phía trên con kim tàm, đi tới đi lui nhanh như gió như điện, tay tầm Bàn Long Kim Trượng, ầm ầm đánh xuống!
Hắn cậy mạnh vô cùng, giơ tay nhấc chân là bộc phát mấy vạn cân lực lượng, giờ phút này sử dụng lực đạo toàn thân, một trượng cũng đập bẹp món vu bảo này !
Đ-A-N-G...G!
Trượng thứ hai của hắn hạ xuống, khẩu cổ phác đồng đỉnh này lập tức bị chia năm xẻ bảy, món vu bảo này đã hoàn toàn bị hắn phá hủy!
Đỉnh đầu Diệp Húc bay ra ác giao, mở miệng ngậm lấy Viêm Dương hồ lô, bảo vệ quanh thân hắn.
“Tiểu đệ đệ, dùng sức lực còn bú tí mẹ ra mà ngăn cản thúc thúc đi!” Diệp Húc cười ha ha, ánh mắt lóe lên, hoàn toàn động sát khí với Hạ Mộ Bạch, phất tay một cái, một trượng nặng nề nện xuống.
Hạ Mộ Bạch không kịp trốn tránh, chỉ có thể dùng vu pháp của Cửu Đỉnh Hợp Nhất để mạnh mẽ ngăn lại một kích này, trong lòng vừa sợ vừa giận: “Tiểu tử này chẳng lẽ là người của Ngũ Độc Giáo, không ngờ còn luyện chế được một đầu thượng phẩm kim tàm! Thực lực của Ngũ Độc Giáo bình thường nhưng lại hoành hành ngang ngược ở Lĩnh Nam, đúng chỉ là một bọn nhà giàu mới nổi! Cho dù là Lệ giáo chủ của bọn chúng còn sống cũng phải ăn nói khép nép trước mặt Hạ gia ta!”
Hắn vẫn chưa biết lai lịch của Diệp Húc, chỉ nghe người khác gọi hắn là Diệp đà chủ, cho đến tận bây giờ nhìn thấy kim tàm bốn cánh mới biết Diệp Húc là người của Ngũ Độc Giáo.
Ầm!
Diệp Húc nện xuống một trận, khiến đại đỉnh trên đầu hắn chấn động kịch liệt, vô số phù văn kì quáy bị phá nát, Hạ Mộ Bạch kêu lên đau đớn, hai chân hắn chìm sâu vào trong núi đá.
“Tiểu đệ đệ, cởi quần ra cho thúc thúc đánh cái rắm nào!”
Diệp Húc cười ha hả, cảm thấy chính mình rất có hứng thú mắc ói làm quái thúc thúc nhưng hắn ra tay không hề do dự, tay nâng kim trượng đánh xuống khiến Hạ Mộ Bạch cả người đều lún trong lòng núi.