Hạ Mộ Bạch hoảng sợ, vội vàng thu hồi đồng đỉnh, tế lên đỉnh đầu, chớp chớp mắt, vùi sát khí trong lòng xuống, khổ sở đáng thương nói: “Đại ca ca, người ta vẫn là trẻ con, trẻ người non dạ, ngươi thật sự nhẫn tâm động thủ sao?”
Hắn mới mười một mười hai tuổi, chỉ cao tới ngực Diệp Húc, phấn điêu ngọc mài, làm cho người ta không nhịn được tâm sinh yêu thương, hận không thể ôm hắn vào ngực, bóp bóp khuôn mặt trắng mịn kia.
“Trẻ con làm sai, tất phát trách phạt, nếu không sau này sẽ coi trời bằng vung.”
Diệp Húc mỉm cười, sát khí trong mắt càng đậm, cũng không vì Hạ Mộ Bạch còn nhỏ, thiên tư xuất chúng mà tha cho nó, chỉ cần dám động thủ với hắn, mặc kệ già trẻ lớn bé, Diệp Húc đều phải diệt trừ hết!
Hạ Mộ Bạch nhìn như một đứa trẻ hồn nhiên, cả người vô hại, chẳng qua người còn nhỏ, lại lòng lang dạ sói. Diệp Húc cùng hắn không thù không oán, chỉ vì khiến vu bảo dính máu, liền tính toán xử lý Diệp Húc, có thể nói là lạm sát người vô tội, tuổi còn nhỏ, đã có bản sắc của kẻ có dã tâm rồi!
“Anh bạn nhỏ, mau giơ mông ra, để thúc thúc đánh cho hai trượng, thúc thúc sẽ không tức giận nữa!” Diệp Húc giơ Bàn long kim trượng lên, dịu dàng nói.
“Ngươi chỉ lớn hơn ta có hai tuổi, đều là vắt mũi chưa sạch, cũng dám tự xưng thúc thúc?” Hạ Mộ Bạch đột nhiên thả người nhảy dựng lên, dưới chân xuất hiện một cái nguyên khí đại đỉnh, bện ra đủ loại phù văn đạo lý, gào thét lao đi phương xa.
“Chờ ta tu luyện đến Chân Nguyên kỳ, tế luyện khẩu đồng đỉnh này thành chín, kẻ thứ nhất phải giết chính là ngươi!” Thanh âm hắn từ xa xa truyền đến.
Diệp Húc không đuổi theo, mà nhíu nhíu mày, tên tiểu quỷ này tốc độ cực nhanh, hắn căn bản không thể đuổi kịp, hơn nữa dù có thể duổi kịp, hắn cũng không chắc là sẽ bắt được Hạ Mộ Bạch.
Hắn dựa vào chính là Bàn long kim trượng, kỳ thật tu vi kém xa Hạ Mộ Bạch, nếu thật sự động thủ, chẳng biết hươu sẽ chết về tay ai.
“Các môn phái Bách Hoa, Thất Sát, La Sát, chỉ sợ chưa thể dạy dỗ ra đệ tử xuất sắc như vậy, chẳng lẽ tiểu quỷ này là người của thế lực khác?”
Diệp Húc lâm vào suy tư, có thể dạy bảo ra nhân tài như thế, thế lực phía sau Hạ Mộ Bạch chắc chắn lớn đến kinh người, không phải là vu hoang thế gia cổ xưa, cũng là ma đạo môn phái khổng lồ như trong Bách Man Sơn.
“Tư chất tên tiểu quỷ này quả thực như yêu nghiệt vậy, tu luyện đến Chân Nguyên kỳ cũng thoải mái, tuy nhiên ta có một quả chu quả trong tay, cũng có thể trong thời gian ngắn đề thăng tu vi, đến lúc đó ai thua ai thắng, còn chưa có định luận!”
Diệp Húc nhấc chân đi đến Giao Long đàm, hắn rốt cuộc hạ quyết tâm, luyện hóa chu quả trước, nâng cao tu vi bản thân rồi mới tranh đoạt với tinh anh các phái tiến vào Vu Hồn giới.
“Quyết đấu với cao thủ như vậy, là một chuyện may mắn! Vì tỏ lòng tôn trọng với bọn họ, ta sẽ đánh bại tất cả, giẫm lên thi thể chúng, dùng máu chúng đến đúc thành đường ta đi!”