Tim Diệp Húc đập loạn lên, đang muốn đến gần, đột nhiên thấy phía trên vách núi, một con trăn lớn chậm rãi bò ra, thò đầu liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh lùng khiến hắn khiếp đảm!
Hắn hút một ngụm khí lạnh, con cự mãng này dài hơn hai mươi mét, khi ngẩng đầu cao bảy tám mét, gần bằng độ cao của ba tầng lầu, cái đầu hình tam giác dẹt mọc lên hai bao xương, đã có xu thế hóa giao!
Yêu khí toàn thân nó nồng đậm, gần như thực chất, có thể so với khí thế của Ưng tiên sinh!
Sở dĩ nó không biến hóa thành người, là bởi vì nó căn bản chưa từng gặp qua nhân loại, chứ không phải nó không thể biến hóa.
“Con cự mãng này tuyệt đối là đại yêu Hạo Nguyệt kỳ, cực kỳ khó đối phó!”
Diệp Húc do dự, nhìn nhìn chu quả, lại nhìn nhìn cự mãng, cắn răng, lập tức tế khởi thần mộc vương đỉnh, cái miệng đỉnh lập tức trở nên to hơn gấp trăm lần, rộng chừng bốn trượng ( 3 trượng = 10 mét), hương khí nồng đậm tràn ra!
Diệp Húc chú ý tới độ rộng của miệng đỉnh, thở dài, lập tức thu hồi Thần mộc vương đỉnh, yên lặng rút lui.
Cái miệng Thần mộc vương đỉnh, căn bản không chứa được thân thể con cự mãng này, mà cho dù có thể hấp dẫn con quái vật này lại, cũng chỉ có thể là con cự mãng này nuốt Thần mộc vương đỉnh vào, mà không phải là chui vào trong đỉnh!
Tuy rằng hắn cực kỳ không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể rút đi, chu quả dù quý báu vô cùng, nhưng vẫn không bằng tính mạng bản thân.
“Đối phó với con đại yêu này, trừ khi ta dùng thú hóa đan lấy được ở Ngũ Độc động phủ, chẳng qua hai viên thú hóa đan kia tuy có thể khiến thực lực của ta tăn lên Hạo Nguyệt cảnh, nhưng sẽ làm thú tính không chế tâm trí ta, đến lúc đó có khi cả chu quả cũng bị hủy đi, mất nhiều hơn được.”
Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng người truyền đến, tâm vừa động, vội vàng lắc mình trốn ra xa xa, ẩn nấp xuống.
Cảm giác của vu sĩ cực kỳ nhạy bén, nếu khoảng cách quá gần, rất dễ bị người phát hiện.
Ở ngoài Hắc Thổ Lĩnh, do hắn cách đệ tử Quỷ Vương tông quá gần, cho nên mới bị đối phương phát hiện.
Diệp Húc ngừng thở, chỉ thấy hai gã vu sĩ mặc tinh bào màu đen một trước một sau đi tới, trên ngực thêu một ngôi sao màu trắng, trong lòng nao nao: “Đệ tử Thất Sát cung?”
“Sư huynh mau nhìn, kia như là chu quả!” Nhạc
Tùng đột nhiên phát hiện chu quả mọc trên vách núi, hưng phấn vạn phần, cuống quít nói.
Trần Bác cũng phát hiện ra linh dược này, tim đập loạn lên, lập tức quét mắt bốn phía, thấp giọng nói: “Kỳ quái, vu sĩ hái dược trước chúng ta, sao lại không ở?”
Nhạc Tùng cười nói: “Quá nửa là đã bị độc vật giết chết rồi. Sư huynh, đây chính là chu quả đó, nếu chúng ta lấy được linh dược này, dùng xong, lập tức có thể trở thành cao thủ Tam Chân cảnh!”