Diệp Húc đứng một mình bên ngoài một mảnh thung lũng, mở ra bản đồ địa hình của Lương Vương cho, hắn quét mắt nhìn quanh một cái lẩm bẩm nói: “Nơi này hẳn là Hắc Thổ Lĩnh rồi.”
Lương Vương đưa cho hắn tấm bản đồ này, là do tính mệnh của không biết bao nhiêu vu sĩ đổi lại mới có. Nó ghi lại kinh nghiệm của bọn họ trong vu hồn giới, ghi rõ rất nhiều cấm địa, như Giao Long đàm, Vạn yêu quật, Hoạt Hỏa sơn,…
Hắc Thổ Lĩnh cũng là một trong số đó, bởi vì thổ địa màu đen mà được mệnh danh như vậy. Bên trong đó có chứa nhiều độc vật mạnh mẽ, giải đất trung tâm của Hắc Thổ lĩn thì có mấy đại yêu độc tu luyện tới tam chân cảnh, cho dù là tam chân cảnh vu sĩ đi vào, cũng rất ít người có thể sống sót mà đi ra, bởi vậy mới được liệt vào cấm địa.
Yêu ma dễ giết, độc vật khó phòng, đây là kiến thức phổ thông cơ bản của vu sĩ.
Tuy nhiên Diệp Húc mang trên người ngũ độc kinh, đúng là không sợ hãi độc vật.
“Độc vật bên trong độc cốc có ở khắp nơi, dùng để bồi dưỡng ra một chích cổ trùng nữa.”
Diệp Húc thầm nghĩ, lúc này đi vào trong cốc. Chính lúc này, phía sau hắn đột nhiên truyền tới một tiếng nổ mạnh. Diệp Húc trong lòng khẽ động, thả người nhảy tới một thân cây gần đó, theo hướng động nhìn lại. Chỉ thấy hai vu sĩ giả dạng quái dị đều tự tế khởi ngọc lâu của mình, một bên chém giết, một bên chạy tới bên này.
Trong đó có một người trung niên mặc vu bào màu đen, trong tay cầm một phiên đại hắc kỳ, cao ước chừng hai trượng, mặt kỳ bay phấp phới. Người còn lại là một vu sĩ trẻ tuổi, phía sau lưng có cái hồ lô đen lớn to bằng nửa người, miệng hồ lô đang mở ra, bên trong sôi ùng ục hắc khí.
Vu pháp của hai người bọn họ cũng không khác nhau mấy, đều là Quỷ Vương Ngự Quỷ Quyết của Quỷ Vương tông. Tuy nhiên khác với Quỷ Vương Ngự Quỷ Quyết mà Diệp Húc nhìn thấy trên người Diêu Thừa Tiên, hai người này đều đem quỷ vương dưỡng ở bên trong vu binh, khi ra tay lợi hại hơn Diêu Thừa Tiên không biết bao nhiêu lần.
Vu binh trong tay hai người bọn họ đã có vài phần của vu bảo rồi. Chỉ thấy đại kỳ màu đen đang lăn lộn trong màn sương đen, hóa thành một đầu quỷ vương trên mặt cờ, thao túng hơn mười sinh hồn vu sĩ, qua lại tung bay, hướng tới người còn lại mà đánh chém.
Mà vu sĩ trẻ tuổi thì hồ lô đen lớn phía sau cũng toát lên hắc khí, bốc lên không ngừng, hình thành đầu quỷ vương, đồng thời cũng thao túng sinh hồn vu sĩ mà đón nhận!
Vu pháp của hai người bọn họ giống như như đúc, hơn nữa tu vi cũng không hơn kém nhau mấy, gần như là Dung Nguyên cửu phẩm, một chân bước vào Tam Chân cảnh.
“Hai người này hẳn là sư huynh đệ cùng môn phái, sao lại phải động thủ với nhau? Chẳng lẽ hai người có oán thù gì?” Diệp Húc trong lòng tò mò vạn phần.