“Nếu có thể đem Can Sài Giao cùng đầu hắc hùng này vào trong vu hồn giới, vậy vô địch rồi …” Diệp Húc trong lòng thở dài một tiếng. Dù sao hắn cũng không hiểu được Thiên Ma Nguyên Hóa Chân Kinh. Nếu hiểu được tâm pháp này, tế luyện Can Sài Giao cùng Hùng Bi trở thành vu bảo, liền có thể mang vào trong vu hồn giới, đại sát tứ phương!
Diệp Húc lại khổ tu hai ngày, tiếp tục mài dũa Cửu Chuyển Nguyên Công của mình. Môn tâm pháp này cần lượng lớn nguyên khí. Hắn cần cù khổ tu, Cửu Chuyển Nguyên Công cảnh giới ngũ trọng giống như đổ mãi không đầy vậy, không ngừng cắn nuốt nguyên khí của hắn, không có chừng mực.
“Khó trách Diệp gia tổ tiên không thể tiếp tục tu luyện nữa. Nếu không phải ta có Chu Thiên Tinh Đấu Luyện Khí Thuật, chỉ sợ cũng phải chùn bước với tâm pháp này…”
Tới ngày thứ ba, Diệp Húc rốt cuộc cũng khởi hành đi Mã Đạp Hồ. Hắn không có mang theo Can Sài Giao, mà đi bộ, bước chân cực kỳ mau lẹ, không kém tuấn mã chút nào. Bôn tẩu liên tục hai canh giờ, hắn đi tới một gò đất màu xanh, phía trước là Mã Đạp Hồ. Chỉ thấy những bờ ruộng giao thoa với nhau, cấu thành mặt hồ chi chít đường đi như mạng nhện.
Nơi này từng là Thanh Khâu Cổ Quốc, nghe nói là quốc gia được thượng cổ yêu tộc thành lập, một thời hưng thịnh. Sau này Thanh Khâu cổ quốc bị diệt, nhân tộc mới dần dần hưng thịnh, tuy nhiên vết tích ở nơi này vẫn còn.
Diệp Húc đi tới bên hồ, xa xa chỉ thấy ở giữa mặt hồ có một ngọn núi cong, bị những thủy đạo thông suốt bao quanh.
Ngọn núi này chính là một tòa băng sơn, chiều cao trên 1000 mét, đỉnh núi tồn tại một vài tòa cổ tháp, ngoại trừ đó ra cũng không còn vật gì khác.
Làm cho người ta phải tặc lưỡi lấy làm kỳ là, lúc này thời tiết tuy rằng không phải rất nóng, nhưng cũng chưa tới mùa đông khắc nghiệp. Trong hồ không ngờ lại có một tòa băng sơn, hàng năm không tan đi, đích xác làm cho người ta cảm thấy khó có thể tưởng tượng.
Chân núi trên mặt hồ lơ lửng một đóa hoa sen màu phấn hồng cực lớn, phạm vi tới hơn mười mẫu. Diệp Húc lập tức biết được nơi đó là nơi ở của Bách Hoa cung chủ.
Bên cạnh lại truyền tới từng đạo khí tức khó hiểu nhưng khủng bố. Bên cạnh hoa sen là một mảnh huyết hồ, giống như thuần túy dùng máu tươi đổ xuống mặt hồ vậy.
Bên cạnh phiến huyết vân này, cũng là một mảnh quỷ sương, quanh cảnh thảm đạm. Chỉ thấy một đầu quỷ vương mặt mũi hung tợn đang đi lại bên trong đó.
Còn có một mảnh lụa mỏng tử la bay trên không trung, bao phủ phạm vi hơn mười mẫu, đối kháng với huyết hồ cùng quỷ sương.
Cách đó không xa lại có một đại kỳ mà xanh đang lơ lửng trên không trung. Ước chừng có ba tới năm mươi mẫu, đón gió lay động, bay phất phới. Trên mặt cờ kia chẳng có gì ngoài một ngồi sao màu bạch kim, to lớn vô cùng, chậm rãi chuyển động bên trong đại kỳ, tản ra sát khí sát phạt vô cùng vô tận.