“Tiểu tử, không cần phải đi nữa rồi, nơi này non xanh nước biếc, đúng là nơi chôn cốt của ngươi!”
Diệp Húc cưỡi Can Sài Giao vừa mới rời khỏi núi, năm lão già lập tức xông tối, trong đó có một lão bộc suýt nữa bị một quyền của hắn phế bỏ, cười lạnh nói: “Ngươi đả thương thiếu chủ nhà ta, lại suýt nữa phế bỏ lão phu, chẳng lẽ còn muốn sống trở về?”
Một lão già khác cười lạnh nói: “Ngươi thật sự tránh ở trong Bách Hoa cung không ra ngoài, làm rùa đen rút đầu, ít nhất cũng không phải chịu chết!”
Diệp Húc thở dài, bất đắc dĩ nói: “Chư vị, ta là đà chủ Ngũ Độc giáo, các ngươi giết ta, chẳng lẽ không sợ Ngũ Độc giáo trả thù?”
“Trả thù?”
Một lão già cười lên ha hả, điềm nhiên nói: “Người khác sợ Ngũ Độc giáo các ngươi, nhưng Huyết Thần Bảo chúng ta lại không sợ! Cho dù là giáo chủ của các ngươi Lệ Thượng Dương thấy bảo chủ của chúng ta, cũng phải ăn nói khép nép! Ta ngược lại muốn nhìn, sau khi ngươi chết Lệ Thượng Dương sẽ xuất đầu cho ngươi không?”
“Hóa ra giáo chủ của chúng ta tên là Lệ Thượng Dương…”
Vài lão nhân kia đột nhiên im lặng, Diệp Húc thân là đà chủ Vân Môn sơn, không ngờ không biết tên giáo chủ, thật có thể nói là ngớ ngẩn.
Diệp Húc mỉm cười nói: “Các vị, ta nếu muốn chạy, các ngươi căn bản không làm gì được ta, nói thừa làm gì? Can Sài Giao chúng ta đi!”
Giao long mã dưới chân hắn hí lên một tiếng, nhảy dựng lên, chạy ra khỏi vòng vây của năm lão già, chạy như điên.
“Còn muốn chạy sao? Không dễ dàng vậy đâu!” Năm lão già giận tím mặt, đều thả người dựng lên, ngự phong mà đi, đuổi theo Diệp Húc. Trong đó một lão già tu vi thâm hậu nhất, đi tới trước một bước, xa xa đánh một chưởng ra. Lập tức từ trong lòng bàn tay lão lao ra năm bóng người màu đỏ rực, quỷ khí dày đặc, lệ khiếu liên tục, bay nhanh đánh tới Diệp Húc. Đúng là tuyệt học của Huyết Thần Bảo, Huyết Thần Kinh!
Bảo chủ Huyết Thần Bảo La Ẩn chính là nhân vật kỳ tài, hắn giống cung chủ Bách Hoa cung, thu hoạch được ngọc lâu tên là Linh Hóa Phạm Phụ Thất Tinh Lâu, cũng là thất tầng ngọc lâu. Trong ngọc lâu có kinh văn là tàn thiên cấm pháp Huyết Thần Kinh, là vu pháp pháp môn cao thâm.
Loại vu pháp này thi triển ra, nguyên khí hóa thành huyết ảnh, bổ nhào vào trên người vu sĩ, liền mang đi máu huyết của vu sĩ, bổ dưỡng tự thân, làm cho người ta khó lòng phòng bị. Nó càng tốt hơn so với Huyết Ma Nguyên Hồn Đại pháp của Phương Thần.
Cao thủ tu luyện Huyết Thần Kinh giết người càng nhiều, tu vi càng cao.
La Ẩn dựa vào môn cấm pháp ác độc này mà khai sáng ra Huyết Thần Bảo, hùng bá một phương. Cho dù là Bách Hoa cung chủ đạt tới cảnh giới tu vi vô cùng cao, cũng không dễ dàng gì mà trêu chọc vào hắn.