Diệp Húc và Lương Vương đi vào trong Bách Hoa cung, chỉ thấy 24 viên Đông Hải Giao Nhân Châu lơ lửng trên một cái trụ đồng thật lớn. Giao Nhân làm đèn lồng, phụ giúp một viên dạ minh châu cực lớn bay trên không trung, làm cho cả tòa cung điện tọa lạc trên liên hoa sơn sơn này giống như ảo như thực, mê ly diễm lệ vô cùng.
Gia chủ của Thanh Châu bát đại thế gia đã ngồi xuống, tuy nhiên đều ngồi ở chiếu dưới. Về phần chiếu trên, là lưu lại cho mấy cái môn phái vừa tới. So sánh với những đại môn phái ma đạo, gia chủ bát đại thế gia này còn chưa với lên được.
“Diệp đà chủ, Lương vương, mời ngồi.” Một thiếu nữ dẫn bọn họ đi tới chiếu trên, mời hai người ngồi xuống cười nói.
Thất Sát Cung, La Sát Môn và sứ giả của các môn phái khác cũng đi thẳng vào trong cung, tự ngồi xuống. Quỷ Vương tông Nghiêm Tam Sơn nhìn khắp nơi, hiển nhiên là tìm sứ giả của Ngũ Độc giáo.
Rốt cuộc ánh mắt của hắn dừng trên người Diệp Húc, cười lành lạnh, lập tức ngồi xuống, thầm nhủ: “Quỷ Vương tông ta lần này bị Ngũ Độc giáo đánh giết tới tận cửa, thể diện mất hết. Nghe nói là do tiểu tử này làm, thậm chí ngay cả Mao sư đệ cũng chết trong tay hắn! nói chuyện không bằng bạo lực, đợi khi Bách Hoa cung chủ nói xong chương trình vu hồn giới, nửa đường giết chết tiểu tử này, như vậy là xong chuyện!”
Huyết Thần Bảo thiếu chủ La Tu không chết, bị một quyền của Diệp Húc đánh cho mặt mũi bầm dập, mồm miệng toác ra, cũng ngồi xuống, gắt gao nhìn chằm chằm vào Diệp Húc.
Một làn gió thơm kéo tới, mấy vị thiếu nữ của La Sát Môn chân thành ngồi xuống bên người Diệp Húc. Thiếu nữ cầm đầu che mặt bằng khăn lụa trắng cười khanh khách nói: “Tiểu huynh đệ, kẻ thù của ngươi cũng không ít đâu, thiệt nhiều người đối với ngươi như hổ rình mồi, hận không thể ăn thịt ngươi đâu!”
Thiếu nữa này tuy rằng bịt khăn che mặt, làm cho người ta không nhìn thấy dung nhan của nàng. Nhưng quần áo mặc trên người lại cực nhỏ, giống như lụa mỏng vậy. Trước ngực tuyết trắng một mảnh, mương máng trắng mịn như bột, thân thể như ẩn như hiện, rất là mê người.
Diệp Húc cười nói: “Không nghĩ tới là đánh qua vài con chó, kết quả họa dính lên người. Tiểu đệ cũng không còn cách nào khác.”
Bách Hoa Cung Chủ đi tới, ngồi trên vị trí chủ vị. cười nói: “Lần này triệu tập chư vị tới đây, bởi vì chuyện ở Mã Đạp Hồ vu hồn giới, hiện giờ đã là thời điểm rồi. Năm nay khác với lần trước, Thanh Châu của ta nhiều ra một phương thế lực là Ngũ Độc giáo. Cũng phải phân ra danh ngạch cấp cho Ngũ Độc giáo.”
La Tu cười lạnh nói: “Cung chủ, Ngũ độc giáo mới đi vào Thanh Châu, mở ra phân đà, có tài đức gì, mà lấy đi danh ngạch trên tay chúng ta?”
Thất Sát Cung sứ giả sắc mặt không tốt nói: “Lúc trước khi vu hồn giới xuất hiện. Năm phái chúng ta đều tự mình xuất động, đều ra tay tranh đọa, kết quả ai cũng không chiếm được tiện nghị, bởi vậy ngũ phái mới lập ra quy củ như thế. Mã Đạp Hồ vu hồn giới ba năm mở ra một lần, năm phái đều có 30 danh đệ tử đi vào trong vu hồn giới sưu tầm bảo vật. Tông chủ năm phái chúng ta, liên kết với cung chủ mới có thể mở ra vu hồn giới, khiến nhiều nhất chỉ có thể cho 150 người tiến vào trong vu hồn giới. Ngũ Độc Giáo tự nhiên nhúng tay vào, phân cho bọn họ danh ngạch, chúng ta sẽ thiếu đi rất nhiều danh ngạch.”