Diệp Húc cẩn thận đánh giá Tô Kiều Kiều, chỉ thấy khí tức của nàng lộ ra bên ngoài, quanh thân tràn ngập sương mù, khí chất càng thêm mờ ảo hơn so với trước kia. Dường như bất kỳ lúc nào nàng cũng có thể ngự phong mà đi, trong lòng hơi hơi tò mò nói: “Kiều Kiều, ngươi đã tu luyện tới tiên thiên, vì sao không thăng tiến thành vu sĩ?”
“Cung chủ nói, nếu tu luyện tới tiên thiên bá thể, nguyên thần của ta sẽ trực tiếp kết nối tới một tầng cao nhất của thiên đạo, đạt được Thập Địa A Tì Vô Lượng Huyền Hoàng Lâu. Bởi vậy ta mới không kết nối thiên đạo trước.” Tô Kiều Kiều cười nói.
Diệp Húc không khỏi im lặng không biết nói gì, xem ra Bách Hoa cung chủ muốn bồi dưỡng Tô Kiều Kiều thành một ma đạo cự phách rồi: “Tu luyện tới tiên thiên bá thể cũng không phải dễ dàng gì. Tuy nhiên đối với ngươi mà nói, hẳn là cũng không khó, lúc trước ta cũng dễ dàng bước vào cảnh giới tiên thiên bá thể.”
Hai người nhỏ giọng nói chuyện, nói cũng không to lắm, nhưng Lương Vương nghe thấy trong tai, trong lòng như có sóng lớn, thầm nhủ: “Thập Địa A Tì Vô Lượng Huyền Hoàng Lâu? Ta không có nghe nhầm chứ…”
Đột nhiên, một thanh âm lỗ mãng truyền tới, cười nói: “Bách Hoa cung khi nào thì có nam đệ tử vậy? hay là Bách Hoa cung cũng là một nơi đen tối, còn bao dưỡng một tiểu tình nhân?”
Diệp Húc nhìn lại theo tiếng nói, chỉ thấy một người trẻ tuổi sắc mặt nhợt nhạt không biết từ lúc nào đã tới đỉnh Liên Hoa sơn. Bên cạnh còn có một Hương Xa Bảo Liễn, hai thanh điểu kéo xe, phía sau còn có bốn năm lão bộc đi theo, khí thế kinh người, không ngờ đều là vu sĩ đã luyện ra chân nguyên!
“Ngươi là ai?” Diệp Húc có chút không hài lòng nói.
“Lớn mật!”
Một lão bộc mãnh liệt quát một tiếng cả giận nói:” Ngươi có thân phận gì, cũng dám nói chuyện với thiếu chủ nhà ta?”
“Ta và gia chủ ngươi nói chuyện, khi nào tới lượt lão cẩu ngươi lắm miệng?” Diệp Húc hừ lạnh một tiếng, trong lòng động sát khí. Mấy người này thật sự quá ương ngạnh, trong Bách Hoa cung mà dám nói năng lỗ mãng, thậm chí ngay cả một nô tài cũng ngạo khí lăng nhân.
Lão bộc kia giận dữ, khí thế đột nhiên kéo lên, đi nhanh tới Diệp Húc, cười lạnh nói: “Mặc kệ ngươi là ai, dám nói với lão phu như vậy là tử tội, đối với thiếu gia ta bất kính, tội lớn hơn một tầng!”
Người trẻ tuổi kia khẽ nhíu mày, hạ giọng nói: “Thiên Nô, đây là địa bàn của Bách Hoa cung, không cần làm càn, hơi chút giáo huấn hắn là được.”