Diệp Húc khẽ nhíu mày, nói: “Lão ca, vu hồn giới là cái gì?” Hắn lần đầu tiên nghe thấy cái tên vu hồn giới này, trong lòng có chút tò mò.
Lương Vương kiên nhẫn giải thích nói: “Hiện giờ lục đạo tan vỡ, cho dù là cao thủ tu luyện tới nguyên thần sau khi chết cũng hồn bay phách lạc. Nguyên thần tinh phách rơi rụng tới các nơi trên thế giới. Những cường nhân này khi còn sống tu vi cao hơn Bách Hoa cung chủ không biết bao nhiêu lần. Sau khi bọn họ chết, ngọc lâu sẽ hóa thành linh quang mà tiêu tan. Tuy nhiên ngọc lâu của bọn họ phải chắc chắn hơn xa xa so với của chúng ta. Tuy rằng linh quang tiêu tan, nhưng không gian vẫn không sụp xuống, phiến không gian này, đó là vu hồn giới.”
“Bên cạnh Mã Đạp hồ có một chỗ vu hồn giới, không biết là do cao thủ nào táng thân ở nơi đó. Bên trong của cải vô cùng, hết thảy những thứ của vị cao thủ đó trước khi chết đều lưu lại bên trong vu hồn giới. Chung quanh có rất nhiều thế lực nhìn vào vu hồn giới này như hổ rình mồi. Những môn phái giống như Bách Hoa cung cũng không ít. Bách Hoa cung không thể độc chiếm được, đành phải ước định với các thế lực này, mỗi ba năm một lần mở ra vu hồn giới, tiến vào trong đó tầm bảo.”
“Còn có chuyện này sao?” Diệp Húc chưa bao giờ nghe thấy, hiếu kì hỏi.
Lương Vương thở dài: “Thế gian này cao nhân nhiều không đếm xuể, một ít vu hoang thế gia cổ xưa, ví dụ như Phòng Phong thị, Hạ Hầu thị, Đông Hoàng thị, những thế gia bắt đầu từ thời xa xưa, theo dòng chảy thời gian, vu hồn giới đối với bọn họ cũng không phải là lạ. Từng thế gia đều có vài tòa như vậy. Nhưng đối với những thế lực nhỏ ở địa phương nhỏ như chúng ta mà nói, một cái cũng đủ cho chúng ta phải đánh nhau vỡ đầu rồi.”
Nói tới đây, Bích Loa Thuyền đã đi vào ngọn núi Liên Hoa phong chủ sơn rồi. Diệp Húc nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy một dãy núi hình hoa sen đứng thẳng tận trời. Rất nhiều núi nhỏ giống như những cánh hoa sen vây quanh ngọn núi trung tâm. Đỉnh ngọn núi, từng đạo linh khí màu nhũ bạch bay lên trên, giống như một con trăn lớn màu trắng, lại giống như mây mù đang bốc lên trên không.
Bích Loa thuyền chậm rãi đáp xuống núi, Lương Vương thu hồi con thuyền này lại nói: “Ở Bách Hoa cung dùng vu bảo phi hành là bất kính với cung chủ, chúng ta vẫn nên đi bộ lên núi.”
Diệp Húc gật đầu, đi tới giữa núi, tinh thần hơi rung lên, thần thanh khí sảng, nơi này thiên địa nguyên khí hơn xa so với bên ngoài. Đây là một tòa linh sơn thiên nhiên, trong núi khắp nơi là linh thú, những con tuần lộc rồi hoẵng, tùy ý lúc nào cũng có thể thấy, hơn nữa không sợ hãi, thậm chí còn có sài lang hổ báo, nhưng cũng cực kỳ ôn thuần.