Diệp Húc và Hùng Bi đánh nhau kịch liệt, bất kỳ người nào tiến lên cũng lọt vào công kích của bọn họ. Lúc này Thạch Trường Thanh cũng không thể ngăn trở, chỉ có thể trơ mắt nhìn họ phá hư chung quanh mà thôi.
Bản thân Diệp Húc xuất thân từ võ học thế gia, tu luyện võ đạo tới độ cao nhất là tiên thiên bá thể. Lúc này hắn mới dùng võ nhập vu, lúc này vứt bỏ đi vu pháp, dùng võ đối kháng với đại yêu như Hùng Bi, khiến cho người ta có một loại cảm giác đặc sắc.
Mà Hùng Bi lại trời sinh mạnh mẽ, đầu đại yêu này không hiểu vu pháp, lại một thân võ học, động thủ có quyền cước bài bản hẳn hoi, rất có khí độ tông sư.
“Lấy thực lực trước mắt của ta, không ngờ có thể chống lại được bậc đại yêu như Hùng Bi. Cửu chuyển nguyên công đích xác còn mạnh hơn tưởng tượng của ta nhiều, quả thực là cải tạo thân thể người thành vu bảo mà!”
Diệp Húc nguyên mục đích chỉ là kiểm nghiệm thành quả của mình trong thời gian dài khổ tu mà thôi. Hiện giờ mục đích đã đạt được, lập tức cao giọng nói: “Bá Thiên huynh, chúng ta đánh tiếp cũng không có kết quả gì, bằng không hai người dừng tay thế nào?”
Hùng Bi mắt điếc tai ngơ, điên khùng xông lên, vừa mới vọt tới trước mặt Diệp Húc. Đột nhiên trên đỉnh đầu hắn xuất hiện một tòa ngọc lâu. Can Sài Giao từ trong ngọc lâu xuất hiện, không chút phân trần liền kéo Hùng Bi vào bên trong ngọc lâu.
“Họ Diệp, ngươi gian trá!”
Đầu hắc hùng ở trong ngọc lâu rít gào rống giận, ngửa mặt lên trời kêu gầm: “Mau thả ta đi ra ngoài, cùng Hùng lão gia ta đại chiến ba trăm hiệp!”
Diệp Húc phân ra một lũ ý thức đi vào trong ngọc lâu cười hừ lạnh nói: “Bảo ngươi dừng tay ngươi không nghe, giam ngươi mười ngày, tám ngày, cho tỉnh lại một chút.”
Hùng Bi ngẩn ngơ, vội vàng hạ giọng cười bồi nói: “Ta biết sai rồi, ngươi thả ta đi ra ngoài, ta tuyệt đối không động thủ. Lại nói, Bích Huyết Kim Liên trong dược điền cần phải đi săn bắt yêu thú, dùng huyết khí nuôi nấng làm dịu cho nó…”
Diệp Húc đưa hắn phóng thích, đầu Hùng Bi trong mắt hung quanh chợt lóe ra, thầm nhủ: “Đợi Hùng lão gia nuôi trồng được đại lượng dược tài, tu luyện tới Hạo Nguyệt Kỳ, liền chụp ngươi một cái chết toi. À không thể chụp chết hắn, chi bằng để cho hắn làm ruộng cho lão gia ta! Được tài phân chia 3-7? Nghĩ hay vậy sao? Một thành cũng không cho hắn, nếu lười biếng, Hùng lão gia ta tát một cái chết hắn…”
Nghĩ tới đây, Hùng đại lão gia nhếch miệng cười ngây ngô không ngừng.