Hùng Bi đi theo phía sau Diệp Húc, hướng xuống chân núi mà đi, đôi mắt nhỏ con xoay tròn liên tục thầm nghĩ: “Chi bằng ngay trước mặt mọi người đánh ngã tiểu tử này, khiến cho tất cả mọi người biết Hùng Bá Thiên ta mới là lão gia của Vân Môn sơn.”
Nghĩ tới đây đầu hắc hùng lập tức cao giọng thét to, tuyên bố chuyện hắn đấu với Diệp Húc, cả núi đều nghe thấy.
Đám người Tiêu Nguyệt vội vàng đình chỉ tu luyện, đều xuống núi, thậm chí ngay cả Thạch Trường Thanh bế quan khổ tu cũng đi ra khỏi động phủ của mình, chỉ có Công Dương Đảm quản lý ở quặng mỏ không có chạy tới được.
“Sư thúc chuẩn bị động thủ với đầu Hùng Bi này sao? Lần trước sư thúc âm đầu hắc hùng này một chiêu, xem như là may mắn, nếu thật sự động thủ mà nói, sư thúc có thể chống đỡ được mấy hiệp?” đám người Thạch Trường Thanh ngơ ngác nhìn nhau, kinh nghi bất định nói.
“Khả năng sư thúc luyện chế được cái vu binh nào rất khá …”
“Đầu hắc hùng này lực lớn vô cùng, bất luận vu binh nào cũng bị một quyền của hắn đập vỡ! trừ phi vận dụng vu bảo, tuy nhiên lấy tu vi của sư thúc, mặc dù có vu bảo trên tay, cũng không thể phát huy được thực lực của vu bảo!”
Thạch Trường Thanh sắc mặt ngưng trọng nói: “Đầu hắc hùng này không tinh thông vu pháp, cũng không có vu binh vu bảo, tuy nhiên thân thể hắn được yêu nguyên cùng linh dược linh thảo luyện còn dũng mãnh hơn vu bảo bình thường! Cho dù là có vu bảo nơi tay, chỉ sợ cũng không dễ dàng nề hà được hắn! Trừ phi là các loại vu bảo công kích hồn phách, tỷ như Đãng Hồn Chung, Bách Quỷ Phiên…”
Đám người Tiêu Nguyệt không khỏi hoảng sợ, biết lời nói của Thạch Trường Thanh không giả. Hùng Bi là loại linh thú biết được dược lý, có thể nhận ra bách thảo, làm vài mẫu linh điền, có thể đem dược tài trở thành cơm ăn, thân thể hắn khẳng định được luyện rất hùng mạnh. Nếu như không phải như thế, lúc trước bọn họ cũng không bị đầu hắc hùng này bắt. Thậm chí ngay cả Thạch Trường Thanh đạt tới Tam Chân cảnh Chân Nguyên kỳ vu pháp cao thủ cũng bị đánh cho mặt mày xám tro.
Đầu hùng này bắt độc bất xâm, lại luyện ra yêu nguyên chân hỏa, chuyên môn khắc chế cổ trùng, quả thực chính là khắc tinh của Ngũ Độc giáo. Thậm chí ngay cả vu bảo có tiếng của Ngũ Độc giáo là Bách Độc Phiên cũng không sợ chút nào!
Chân núi Tử Trúc phong, đám người Thạch Trường Thanh đứng trên vách đá, khẩn trương nhìn Diệp Húc và đầu hắc hùng kia.
Hùng Bi kêu lên: “Trước tiên nói đã, không được dùng ngọc lâu kia, cũng không được cho đầu long kia trợ trận!”