Diệp Húc suy tư một lát, tạm thời không lấy hàng ra thu phục thằng này được. Nếu như mình tu luyện tới Tam Chân cảnh, đích xác có thể lấy cứng chọi cứng, đánh cho thằng này tâm phục khẩu phục.
“Hùng Bi, nếu như ngươi không thuận ta, thì ta sẽ giam ngươi trong này cho tới khi đói chết!” Diệp Húc hung tợn nói.
Hùng Bi hoảng sợ, cũng cứng rắn, mạnh mẽ đứng lên nói: “Ngươi có thể giam lão gia ta được bao lâu? Lão gia ta ngủ đông, từ ba tới năm năm cũng không đói chết được!”
Diệp Húc có chút đau đầu, hắn cũng biết, loại dã thú như hắc hùng này có thể ngủ động. Một khi ngủ là nguyên một mùa đông. Mà loại dị chủng yêu thú như Hắc Hùng này, tu luyện thành yêu, còn sống lâu hơn xa xa với hắc hùng bình thường. Chỉ sợ cũng phải ba tới năm năm mới có thể làm cho đầu hắc hùng này đói chết được.
Hùng Bi cũng lo lắng hắn thực sự bắt giam mình ba năm năm, đôi mắt tròn vo loạn chuyển, thanh âm hòa hoãn, cười ha ha nói: “Tiểu tử, lão gia ta thừa nhận ngươi là chủ nhân Vân Môn sơn. Nhưng ngươi nếu không đánh bại ta, ta tuyệt không quy thuận ngươi. Ngươi muốn hàng phục ta, đơn giản khiến ta xử lý dược viên, chúng ta không bằng thương lượng. Lão gia ta giúp ngươi gieo trồng dược tài, tuy nhiên đạt được dược tài thì lão gia ta muốn chiếm được con số này!”
Dứt lời, đầu hắc hùng vươn ngón tay của mình ra, đầu ngón tay mở ra, quơ quơ trước mặt Diệp Húc.
“Ngươi muốn năm thành? Nhưng cũng không tính là nhiều…”
Diệp Húc trong lòng vừa động, hắn tính toán hàng phục đầu Hùng Bi này, đích thật vì xem trọng đầu hắc hùng này có thể đào tạo được linh dược, nếu có thể liên kết, đích thật là một biện pháp khả thi.
Hắn đang định đáp ứng xuống dưới, đột nhiên nhìn tới hùng chưởng của Hùng Bi, sắc mặt lập tức xanh mét, cười nói: “Ngươi tên điêu hùng này, không ngờ có sáu đầu ngón tay, suýt nữa thì gạt ta đáp ứng xuống rồi.”
“Hắc hùng chúng ta, vốn có sáu đầu ngón tay mà!” Hùng Bi chính khí hùng hồn nói.
Diệp Húc bị hắn làm cho tức giận, cả giận nói: “Ta là địa chủ Vân Môn sơn này, nơi ngươi ở vài chục năm đều là nơi của ta, thân là tá điền, chia ra tiền thuê đất còn chưa có, còn muốn sáu thành sao? Ta chỉ có từng này, ngươi nếu không đáp ứng, liền ở trong này mà chờ chết đói đi.”
Diệp Húc dứt lời, dựng thẳng ba đầu ngón tay lên.
Hùng Bi kia ảo não vạn phần, đành phải đáp ứng điều kiện của hắn, nhỏ giọng thầm nói: “Như thế nào mà bị xem thấu? tại sao lại bị nhìn thấu…”