Đám người Thạch Trường Thanh nghe thấy Diệp Húc cùng đầu hắc hùng kia đánh cuộc, không khỏi sắc mặt vàng như đất, liếc nhau, trong lòng yên lặng nói: “Phân đà Thanh Châu ta toàn quân bị diệt,d dành phải đợi khi tổng đàn phát hiện ra có điều không đúng, phái người tới cứu nhóm chúng ta thôi…”
“Nếu là để cho tổng đàn phái người tới cứu, thì thật là quá mất mặt…”
“Đầu hắc hùng này bắt cả phân đà Thanh Châu, làn truyền ra ngoài Ngũ Độc giáo chúng ta cũng không còn thể diện trước mặt đồng đạo mất…”
Thạch Trường Thanh đám người không yên bất an, Diệp Húc cở áo lam của mình ra, lộ ra thân hình cường tráng, cười nói: “Tiểu đệ chính là chủ nhân Vân Môn sơn, ngươi là khách nhân ta đứng yên ở đây, nhường ngươi ba chiêu.”
Đám người Thạch Trường Thanh không đành lòng mà nhìn, ngay cả bọn họ cũng không phải là đối thủ của đầu hắc hùng này. Bị nó dùng một chiêu bắt giữ, tu vi Diệp Húc còn không bằng bọn họ, khẳng định bọ hắc hùng kia đánh thành thịt vụn mất!
Đầu Hùng Bi kia liếc nhìn thân hình không tính là cường tráng của Diệp Húc kia, cười ha hả nói: “Nhìn xem ngươi gầy như gà vậy, cả người không tới hai cân thịt, lão gia nếu động thủ trước chính là ức hiếp ngươi quá rồi! Lão gia không cần, ngược lại muốn nhường ngươi ba chiêu.”
“Cung kính không bằng tuân mệnh, Hùng huynh nói như thế, tiểu đệ không khách khí nữa!”
“Nói nhảm ít thôi, đánh nhanh!” Hùng Bi tức giận rít gào.
Diệp Húc mặc quần áo vào, chậm chạp đi tới trước người hắn hơn một trượng. So với dáng vẻ cao lớn của Hùng Bi, hắn có chút nhỏ quá đi.
Diệp Húc chậm rãi tế khởi ngọc lâu, tòa nhị tầng Thanh Quang Hàn Ngọc Lâu hơi chấn động, ông ông rung động, tạo thành từng đạo thanh quang làm cho mặt đất bị dập nát.
Ngọc lâu của hắn tuy rằng không có trưởng thành biến thành Vô Lượng Huyền Hoàng Lâu, nhưng so với trước đây, dĩ nhiên cao hơn hai trượng, tản mát ra khí tức cổ xưa ngưng trọng.
Ngọc lâu chậm rãi xoay tròn, đừng lại trên đỉnh đầu Hùng Bi.
Diệp Húc mỉm cười nói: “Hùng huynh cẩn thận, tiểu đệ động thủ đây.”
“Bảo ta là Hùng Bá Thiên.”
Hùng Bi phát ra nóng nảy, cả giận nói: “Đừng lề mề nữa, lão gia nhường ngươi ba chiêu là ba chiêu, tuyệt đối không né tránh! Nếu còn vô nghĩa nữa, lão gia đánh một quyền phá nát cái ngọc lâu này của ngươi, cho ngươi khóc không ra tiếng nữa!”
Diệp Húc thở dài, nói: “Kỳ thực một chiêu cũng đủ rồi, Can Sài Giao, còn chưa động thủ?”