Tử Trúc phong là nơi giao nhau giữa các dãy núi của Vân Môn sơn mạch, nơi này dựng dục ra linh căn linh mạch, hẳn là không kém mấy so với Bách Hoa cung. Diệp Húc cùng Công Dương Đảm hai người hợp lực chém hết những cây tử trúc chung quanh đó, sửa sang lại một chút, suốt đêm khởi công xây dựng phòng xá trên đây.
Hai ngày qua đi, một tòa tử trúc tiểu viện (trang viên nhỏ bằng trúc) được hắn kiến thành. Tiểu viện này ước chừng khoảng bốn năm mẫu, từ xa nhìn lại, tiểu viện tọa lạc ngay bên trong Tử Trúc Lâm có chút lịch sự tao nhã.
“Cuối cùng cũng có nơi đặt chân.”
Diệp Húc nhìn thành quả của mình, có chút vừa lòng, tiểu viện chia làm hai gian phòng ngủ, hai gian tu luyện, một phòng khách, một phòng luyện đan.
Hai gian phòng tu luyện, trong đó một gian là dựa vào cây tử trúc kia. Diệp Húc đặt ngọc lâu của mình trực tiếp bên trong gian phòng tu luyện này để cho nó tự động hấp thu thiên địa linh khí phát ra. Một gian khác thì được hắn nhận làm nơi tu luyện của mình.
Không phải Diệp Húc không muốn hấp thu linh khí đề thăng tu vi, mà là hắn tu luyện tâm pháp chỉ có thể hấp thu Chu Thiên Tinh Lực. Địa linh khí đối với vu sĩ khác mà nói, cực kỳ quý báu.
Nhưng đối với hắn mà nói chỉ dùng để nâng cao cấp bậc cho ngọc lâu của mình mà thôi.
Hai gian phòng tu luyện này hắn cất dấu đại bộ phận bí mật của mình, thậm chí ngay cả Công Dương Đảm cũng bị Diệp Húc cấm đi vào.
Công Dương Đảm ở bên cạnh dựng một tòa nhà bằng trúc, nghiễm nhiên coi Tử Trúc phong thành nhà của mình.
Vị lão nhân này nhận ra rằng mình đã ôm đùi nhầm rồi, hiện giờ chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo Diệp Húc không dám rời khỏi nửa bước.
Diệp Húc tính thu hắn vào làm môn hạ của Ngũ Độc giáo. Hắn hiện giờ tuy rằng là phân đà chủ phân đà Thanh Châu, nhưng dưới tay không có người, có Công Dương Đảm ở đây, cũng sẽ không tới nỗi quá tịch mịch.
Lão già này đi theo Diệp Húc, nhưng thật ra không oán không hối hận, thầm nghĩ trong lòng: “Đợi cho phân đà Thanh Châu thịnh vượng thì lão sơn dương ta chính là nhân vật cấp nguyên lão rồi.”
Diệp Húc đi vào một gian phòng tu luyện khác, lấy ra tinh thần nguyên từ tinh thạch. Khối tinh thạch vừa mới xuất hiện, lập tức chu thiên tinh lực vài trăm mét chung quanh cuồn cuộn không ngừng rơi vào trong phòng tu luyện!
Trong nháy mắt, quanh thân Diệp Húc đã rực rỡ tinh quang,nhiều điểm tinh quang giống như những ngôi sao nhỏ rơi xuống phòng ốc sơ sài này vậy, rồi chúng nó xoay tròn bay múa chung quanh Diệp Húc.
Những tinh thần tinh lực này, có thái dương thái âm (mặt trời mặt trăng), bắc đẩu chân vũ, thất tinh thất diệu, hai mươi tám vì tinh tú, … đủ loại. Nó làm cho phòng tu luyện này giống như một vũ trụ thu nhỏ vậy.
Tinh thần nguyên từ tinh thạch tác động tới chu thiên tinh lực chung quanh rất khủng bố. Nó so với tốc độ dẫn dắt của Diệp Húc không chỉ gấp trăm lần. Nó không khác mấy so với tác dụng của Mãng Cổ Chu Cáp Trấn Thiên Ấn của Diệp Tư Đạo.
Mãng Cổ Chu Cáp Trấn Thiên Ấn là vu bảo mà tổ tiên Diệp gia luyện chế, mà khối tinh thần nguyên từ tinh thạch này chưa từng mài luyện qua, khối đá này còn có không gian rất lớn để nâng cao hơn nữa.
“Nếu đem khối tinh thần nguyên từ tinh thạch này mở ra, bày ra trận pháp Tiểu Chu Thiên Tinh Đấu, tốc độ dẫn dắt Chu Thiên Tinh lực sẽ khủng bố thế nào?” Diệp Húc không khỏi có chút chờ mong.