Lương vương phủ lúc này đã chật kín tân khách, đại bộ phận vu sĩ nơi này đều có một chút thế lực, tuy nhiên có thể bước vào đại sảnh cũng chỉ là Thanh Châu bát đại thế gia, cùng với Bách Hoa cung, Quỷ Vương tông, La Phù đảo cùng Ngũ Độc giáo, mấy thế lực lớn này thôi.
Trong đó Quỷ Vương tông phái Mao Khai Phục cùng Diêu Thừa Tiên tới thì đã bị Diệp Húc giết chết rồi. Mà Bách Hoa cung chỉ phái một thiếu nữ tới dâng lên hạ lễ rồi rời đi thẳng.
Hiện giờ ở tại nơi này đại đa số mọi người đều đã bị Diệp Húc đánh qua rồi, thậm chí ngay cả Lương Vương cũng suýt nữa dính phải độc thủ của hắn. Nếu không có Bách Hoa cung chủ ngăn trở, thọ yến chỉ sợ biến thành tang yến.
“Phân đà Thanh Châu của Ngũ Độc giáo, chỉ sợ không mở được bao lâu. Nói không chừng vào một đêm mát trời nào đó, Diệp đà chủ không hiểu vì sao mà chết đi cũng không chừng.” Gia chủ Lam gia cười lạnh nói.
Hắn bị thương rất nặng, bị Diệp Húc đánh gãy hai chân, tuy nhiên đại thọ của Lương vương lại không thể không tới. Bởi vậy mới bảo người ta dùng cáng nâng tới tiệc rượu chúc mừng.
Gia chủ Tương gia hàm răng gần như bị Diệp Húc đánh nát rồi, trên mặt vẫn còn sưng phù như cũ, mồm miệng nói cũng không rõ, điềm nhiên nói: “Diệp đà chủ, nếu làm nhiều chuyện xấu hơn nữa, chỉ sợ ngủ cũng không an bình, không biết khi nào thì kẻ thù tới cửa lấy đi tính mệnh của ngươi.”
Vài vị gia chủ khác cũng nói lời lạnh nhạt, nói chuyện kỳ quái, âm thầm uy hiếp.
Bọn họ bị Diệp Húc đánh cho vô cùng thê thảm, mỗi người đều mang thương thế, có người còn bị thương cực kỳ nghiêm trọng, trong lòng đúng là khó chịu với Diệp Húc vô cùng.
Lương Vương ngồi ở vị trí chủ vị con mắt cũng lạnh lẽo, không khuyên bảo cái gì.
Trong lòng hắn cũng tức giận chứ, Diệp Húc đại náo Thanh Châu, thiếu chút nữa thì cả hắn cũng đánh, bảo sao trong lòng không giận?
Diệp Húc thản nhiên cười nói: “Tiểu đệ còn mấy miếng thú hóa đan, nếu có người muốn lấy tính mệnh của ta. Tiểu đệ chỉ có thể tiên hạ thủ vi cường (Ra tay trước thì chiếm được lợi thế), đem đối phương nhổ đi tận gốc, cả nhà già trẻ lớn bé, diệt trừ hết thảy!”
“Ngươi dám!”
“Càn rỡ!”
“Lớn mật!”
Gia chủ của bát đại thế gia nhất tề vỗ bàn ầm lên, có mấy người đứng lên, chân nguyên cuồn cuộn, tản mát ra khí thế khủng bố, nhưng cũng không dám động thủ.
Diệp Húc đây là uy hiếp trắng trợn, lại làm cho bọn họ không có cách nào khác, chỉ có thể trợn mắt nhìn.
Lúc trước Diệp Húc ăn một viên thú hóa đan vào, suýt chút nữa thì diệt trừ cả Thanh Châu bát đại thế gia cộng thêm cả Lương Vương ở đó, mà hắn chẳng thương tổn một chút lông tóc gì.
Hiện giờ nghe giọng điệu này của hắn, loại thú hóa đan có uy lực vô cùng này lại không chỉ có một viên. Việc này làm cho trái tim bọn họ lạnh giá, chỉ có thể giải phóng tức giận, nhưng động thủ tuyệt đối không dám.