“Các ngươi là đệ tử của ai, khi ta ở trên núi cũng chưa từng gặp qua các ngươi?”
Cố Ngôn Chi đánh giá ba người, càng nhìn càng thấy vui, tuy nhiên khi nhìn thấy Chu râu rậm có chút nghi hoặc: “Người này tuổi tác sao lại lớn như vậy, không ngờ còn muốn già hơn ta một chút…”
Diệp Húc trong lòng hồi hộp, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ gặp được chính chủ?” Hắn trong lòng âm thầm kêu khổ. Bọn họ sở dĩ hoành hành ngang ngược không chút kiêng nể ở Thanh Châu này được chính là nhờ danh tiếng của Ngũ Độc giáo mang lại. Nếu bị người vạch trần, chỉ sợ sẽ lọt vào vây công.
Diệp Húc kiên trì hỏi: “Vị tiên sinh này, ngài là?”
“Ngay cả ta các ngươi cũng không biết sao?”
Cố Ngôn Chi nao nao, không khỏi lộ ra vẻ nghi hoặc, sinh ra hoài nghi thân phận của ba người Diệp Húc, nhưng trên mặt lại cười rất vui vẻ nói: “Hay các ngươi không phải là đệ tử Ngũ Độc giáo ta?”
Nhìn hắn cười vui vẻ như vậy nhưng Diệp Húc lại có một loại cảm giác nguy hiểm cực độ, cảm thấy người này đang cười nhưng cất giấu bên trong một thanh lợi đao. Nếu như câu trả lời của mình khiến hắn không hài lòng, liền huy đao giết người ngay!
Khoảng cách gần như vậy, nếu như bị một vị cao thủ dùng vu pháp đánh giết mà nói, ba người không có bất luận con đường sống nào cả?
Công Dương Đảm sắc mặt vàng như đất, hắn lúc này mới biết, đám người Diệp Húc không ngờ không phải là đệ tử Ngũ Độc giáo, mà chỉ là giả mạo thôi!
“Đáng thương cho ta, còn tưởng rằng ôm được đúng đùi rồi, không nghĩ tới mấy tiểu tổ tông này là kẻ lừa đảo, thảm, thảm, những thế gia Thanh Châu này khẳng định sẽ ăn tươi nuốt sống, lột da ta…”
Diệp Húc trong đầu vô vàn ý niệm, chuyển động không ngừng, trịnh trọng suy tư một chút, rốt cuộc quyết định nói thật, đem chuyện ở Ngũ Độc Động Ưng Sầu Giản kể lại một lần, chỉnh sắc nói: “Chúng ta nhận được y bát của vị tiền bối kia, không biết tên tuổi của ông, lần này ở Thanh Châu tuyên bố mình là đệ tử Ngũ Độc giáo cũng là bất đắc dĩ.”
Cố Ngôn Chi kinh ngạc ngây người một lúc lâu, trong mắt đột nhiên chảy ra hai hàng lệ đục, lẩm bẩm nói: “Nguyên thai chưa thành, thọ nguyên đã hết, làm thế nào, làm thé nào…Tương lai nếu như ta chết chỉ sợ cũng lưu lại câu cảm thán này … Nguyên thai, là một đạo lạch trời, đã chắn không biết bao nhiêu người ở bên ngoài. Người có được tư chất như Bách hoa cung chủ kia, có được bao nhiêu…”
Hắn cảm thán một phen, chỉnh sắc nói: “Các ngươi gặp được vị tiền bối kia, hẳn là trưởng lão của Ngũ Độc giáo ta. Thọ nguyên trước khi tận liền ra ngoài du lịch, tìm kiếm cơ hội đột phá, không nghĩ tới lại chết già trong Bách Man Sơn… Các ngươi nếu lấy được y bát của trưởng lão, có thể tính là đệ tử ký danh của Ngũ Độc giáo ta. Các ngươi ba người đều là nhân tài, có bằng lòng nhập giáo phái ta không?”