Đây là nguyên thai của vu sĩ, dùng nguyên đan làm thai, dựng dục nguyên thần.
Bách Hoa cung chủ lấy minh châu làm thai, hoa lan làm thần, đóa thâm cốc u lan này là nguyên thần của nàng, những người khác bằng vào mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Cố Ngôn Chi, Lương Vương đám người thấy tình hình như vậy, đều hơi kinh hãi, liếc mắt nhìn nhau, mở miệng nói: “Cung chủ chỉ bảo, mỗ không dám không nghe theo.”
A Ngưu nhìn thấy đóa thâm cốc u lan bên trong minh châu kia, cũng chấn động thầm nói: “Tiểu bì nương họ Tố này, so với lần trước đi La Phù Đảo càng lợi hại hơn rồi. Lần trước nàng Tam Thai cảnh Mô Thai kỳ, lấy nguyên đan làm thai, tu vi vừa mới đạt tới Mô Thai lục phẩm mà thôi. Lúc này không ngờ tiểu bì nương này đã làm cho nguyên thần rời khỏi Tử Phủ được rồi, rơi vào bên trong mô thai, luyện thành ảo thai rồi. Chỉ mới hơn một năm, đã từ Mô Thai lục phẩm, nâng cao tới bốn cảnh giới nhỏ, bước vào Ảo Thai nhất phẩm. Loại tư chất này, khó tìm có một không hai, khó trách ngay cả Vạn Pháp Yêu Vương cũng kính lễ với nàng!”
Cố Ngôn Chi ánh mắt chợt lóe lên, trong lòng kinh ngạc vạn phần: “Thanh Châu vu sĩ thực lực không thể khinh thường. Bách Hoa cung chủ chỉ sợ đã luyện thành Ảo Thai, trong giáo của ta chỉ sợ chỉ có giáo chủ và vài vị lão quái vật đang bế quan kia mới có thể địch nổi với nàng…”
Các gia chủ thế gia Thanh Châu đều rớt xuống, yên lặng không nói gì.
Bách Hoa cung chủ căn bản không có ra tay, chỉ có tế ra ảo thai của bản thân tu luyện thành, liền khiến cho quần hùng thúc thủ.
Diệp Húc cũng hạ xuống thế nước, chậm rãi xuống mặt đất, trong lòng khâm phục vị Bách Hoa cung chủ này vạn phần.
“Bách Hoa cung chủ thực lực chỉ sợ không kém mấy so với chủ nhân của Ngũ Độc động phủ, khó trách có thể lĩnh một môn phái, xưng là cung chủ.”
Kiến thức của hắn ngày càng nhiều, liền càng rõ được con đường tu hành gian khổ. Người tu luyện tới Tam Chân cảnh Hạo Nguyệt kỳ cũng không ít, nhưng có thể đạt tới trình độ như Bách Hoa cung chủ này, lại rất ít rất ít. Những người này không người nào không phải kỳ tài ngút trời, cần tu khổ luyện lại có chút may mắn, mới có thể bước trên đỉnh của tu hành, ngạo mạn quần hùng.
Đột nhiên, Diệp Húc cảm thấy cả người suy yếu, thân thể chậm rãi khôi phục lại như cũ. Dược lực của thú hóa đan rốt cuộc cũng tiêu hao hết, khiến cho hắn từ hình thái của Kim Mao Thủy Viên khôi phục lại tướng mạo sẵn có.