Diệp Húc quá hung uy, đánh cho những gia chủ thế gia này tới phát bực lên, gần như mỗi người đều mang thương tích trên người. Thậm chí ngay cả môn hạ của Đông Hải Vạn Pháp Yêu Vương là A Ngưu cùng Lương Vương liên kết lại cũng không các nào ngăn chặn hắn được, bị hắn xé rách Thiên La Khinh Sa!
Lúc này, Diệp Húc lại đưa tới lũ lụt, trên bầu trời Thanh Châu, giống như có một hồ nước lớn đang lơ lửng. Hắn tính muốn dùng nước làm ngập Thanh Châu, biến dân chúng ta tôm cua cá hết.
Duy nhất có thể chế trụ được hắn, chỉ có cung chủ Bách Hoa cung. Bởi vậy đám người Lương Vương mới đồng thanh kêu cứu.
“Chư vị không cần phải kinh hoảng, hắn chỉ bị ác khí của Kim Mao Thủy Viên khống chế thần trí nên mới làm bậy như vậy. Bản cung tới đánh thức hắn.”
Từ trong Tụ Bảo Trai một thanh âm thanh nhã thản nhiên truyền ra. Chỉ thấy một tàn tay trắng như ngọc xuất hiện trên không trung Tụ Bảo Trai. Lập tức một ngón tay trắng nõn to bằng cả cây thông điểm nhẹ tới trán của Diệp Húc.
Ngón tay trắng nõn này thuần túy được xây dựng nên từ chân nguyên của vu sĩ, mang theo chút hư ảo, chậm rãi bay tới Diệp Húc.
Kim Mao Thủy Viên kiêng kỵ ngón tay này vạn phần, lớn tiếng rống giận. Quanh thân nó nổi lên một tấm màn nước, đem chính mình bảo vệ, dòng nước cuồn cuộn hình thành một cái lốc xoáy cực lớn.
Ba ba ba!
Ngón tay này giống như dương chi bạch ngọc, liên tục đâm thủng mấy cái màn nước, thẳng dừng lại trên trán của Diệp Húc, nhẹ nhàng điểm một chút rồi lập tức rút trở về.
Diệp Húc ngơ ngác đứng ở giữa không trung, một đầu ngón tay này của cung chủ Bách Hoa cung, cũng không làm thương tổn một chút nào tới hắn. Nhưng làm cho ác khí của Kim Mao Thủy Viên trong thú hóa đan bị gạt bỏ, khiến cho hắn khôi phục lại thần trí.
Lúc này thần trí của hắn thanh minh, tâm tình khác hẳn vừa rồi. Hắn chỉ cảm thấy trong cơ thể mình mênh mông chân nguyên yêu khí, không cần nghĩ, tâm niệm vừa động đã có thể tiến hóa ra đủ loại vu pháp. Hơn nữa còn tùy tâm sở dục, hoàn toàn có thể đạt tới cảm giới đạo pháp do tâm!
Kim Mao Thủy Viên là bá chủ trong nước, lúc này Diệp Húc hóa thành yêu viên, cảm giác được nước dường như thân thiết không gì sánh được với mình.
Dường như hắn chỉ cần hơi động trong lòng, liền có thể đưa tới lũ lụt khôn cùng, đưa yêu nguyên bám vào trong nước, hóa thành đủ loại vu pháp!
Miếng thú hóa đan kia chẳng những nâng cao tu vi của hắn, ngay cả tầm mắt của hắn cũng được đưa tới độ cao khó có thể tưởng tượng. Khiến cho hắn có thể đứng ở trên độ cao Tam Chân cảnh Hạo Nguyên kỳ mà nhìn xuống những sở học của mình.
Đây là một loại cảnh giới huyền diệu, khiến hắn cảm thấy mình dường như có thể nắm bắt tất cả trong tay, ngạo mạn hết thảy!
Mấu chốt hơn chính là, yêu khí chân nguyên đã tẩy rửa thân thể hắn một lần, mang đi tạp chất trong thân thể hắn, khai thông toàn bộ những quan tạp.
Việc này có ý nghĩa, chỉ cần tu vi của hắn đạt tới, liền có thể không nhìn bất kỳ quan tạp nào cả, một đường hát vang. Trong những cảnh giới trước Hạo Nguyệt kỳ, không có bất luận trở ngại nào cả!