Lương Hiên Tùng cùng bọn người Diệp Húc “trò chuyện với nhau thật vui”, đột nhiên chỉ nghe dưới lầu truyền đến tiếng người ầm ỹ, một thanh âm thanh thúy vang lên: “Lương vinh, ngươi xác nhận bọn họ trên lầu?”
“Tiểu nhân nào dám giấu diếm quận chúa?”
Sau một lúc lâu, chỉ thấy một thiếu nữ đầu mang vòng vàng mang theo vài tên vu sĩ hùng hổ xông lên lâu, xộc thẳng vào trong này, xa xa quát: Tam ca, bên trong chính là ba nam một nữ, cộng thêm một lão tặc?” Dứt lời, thẳng xông vào trong nhã các, trong đó tên vu sĩ thăm dò liếc nhìn bọn người Diệp Húc, nói: “Quận chúa, chính là bọn họ!”
Lương Lạc Thi gắt gao nhìn thẳng hoa hồ điêu trên vai Kiều Kiều, giận điên người quát: “Cùng tiến lên cho ta, giết hết đám kẻ cắp này, thi thể treo ở ngoài cửa thành , huyền thi thị chúng!”
Lương Hiên Tùng giận tái mặt, quát: “Lạc Thi, ngươi đây là đang làm gì? Mấy người Diệp huynh là khách quý do vi huynh mời đến, có ta ở đây, không cho phép ngươi hồ đồ!”
Lương Lạc Thi chán nản, cả giận nói: “Tam ca, những người này vô pháp vô thiên...”
“Xuống dưới!”
Lương Lạc Thơ ngẩn ngơ, kêu lên: “Tam ca, ngươi hung dữ với ta...”
Lương Hiên Tùng đầu lớn như cái đấu, sắc mặt chớp mắt trở nên âm trầm, nói với tả hữu thị vệ: “Lôi nàng xuống dưới, để nàng về nhà thanh tỉnh lại đầu óc!”
Mấy tên thị vệ lập tức tiến lên, mang Lương Lạc Thi đi, căn bản không để cho nàng có cơ hội nói chuyện.
Diệp Húc trong nội tâm cũng vạn phần tò mò, không biết chính mình đến tột cùng là đắc tội gì với vị quận chúa này của Lương Vương phủ.
Lương Hiên Tùng áy náy nói: “Các vị hiền huynh tha thứ, muội muội này của ta từ nhỏ đã bị chiều cho hư, ngay cả cha ta đối với nàng cũng rất đau đầu.”
“Tiểu cô nương, có chút ít tính tình cũng là bình thường.”
Diệp Húc cùng Lương Hiên Tùng cười cười nói nói, đối chuyện vừa rồi nửa chữ cũng không đề cập tới. Lương Hiên Tùng không hề ra vẻ ta đây là thế tử gì gì đó, làm người lão thành, xử sự linh hoạt, thậm chí đối với Công Dương Giảm cũng vẻ mặt ôn hoà, làm cho lão thụ sủng nhược kinh (được yêu mến quá mà kinh sợ - DG).
“Có thể gặp được mấy vị tiểu tổ tông này thật sự làsố phận của lão sơn dương ta mà, ngày thường ta sao có thể cùng nhân vật lớn như thế tử nói chuyện chứ, thậm chí còn là ngồi cùng bàn, ăn cùng mâm nữa?” Công Dương Giảm thầm nghĩ trong lòng.
Khách và chủ tận hoan, sau khi Lương Hiên Tùng trả tiền thì liền tiễn bọn Diệp Húc xuống lầu, cười nói: “Tiểu đệ mấy ngày gần đây tương đối bận rộn, đợi ngày đại thọ của thân phụ qua đi, sẽ lại lần nữa đăng môn bái phỏng.”
Chính vào lúc này, đột nhiên chỉ nghe một thanh âm hào sảng, cười to nói: “Lão Tam, vi huynh nghe nói ngươi đang ở đây mở tiệc chiêu đãi tân khách, đặc biệt đến xem người nào có thể làm cho ngươi coi trọng như thế!
Lương Hiên Tùng thần sắc khẽ nhúc nhích, ngẩng đầu cười nói: “Nguyên lai là đại ca. Mấy vị này là sư huynh Ngũ Độc giáo.”
Diệp Húc nhìn lên, chỉ thấy một thanh niên nam tử cao lớn uy mãnh cưỡi tuấn mã đi đến dưới Kinh Giang lầu, ắt hẳn chính là đại thế tử Lương Hiên Thanh của Lương Vương phủ, có năm sáu tên tùy tùng tùy tướng.
Còn có một nam tử mặc thanh y chạy song song với Lương Hiên Thanh, trên mặt đầy ngạo khí, đối Lương Hiên Thanh cũng là không mặn không nhạt, vênh váo hung hăng.
“A? Nguyên lai là Ngũ Độc giáo sư huynh, khó trách Tam đệ cầu hiền nhược khát. Nhị đệ, không cùng vi huynh giới thiệu một chút sao?”