Uyên ương long phượng đỉnh tuy đã hư hao, không thể luyện đan, Diệp Húc cũng vẫn quyết định mua nó về, lô đỉnh do vu sĩ đan đỉnh kỳ tế luyện, mặc dù bị đánh trở lại nguyên hình, phẩm giai hạ thấp thành vu binh, thì vẫn không như bình thường, giá trị vượt xa lò luyện đan bình thường, nếu là có thể khôi phục tướng mạo sẵn có, nó sẽ lập tức trở thành một kiện vu bảo vô cùng vu bảo.
Diệp Húc tỏ ý cảm ơn Âu Dương Tĩnh, lão giả kia cũng không hoàn lễ, đi thẳng về phía một căn phòng khác, lắc đầu nói: “Kẻ thô bỉ cũng muốn luyện đan? Thật sự là hồ đồ!”
“Lão gia hỏa này, đầu ở dưới mắt, mắt cao hơn đỉnh, nói chuyện khó chịu như vậy!”
Chu Thế Văn tức giận hừ một tiếng, nhìn về phía thiếu nữ, nói: “Tiểu Ngọc tỷ, vì sao không ném lão ra ngoài luôn đi cho rồi?”
Cô gái kia cười nói: “Âu Dương tiên sinh dù sao cũng là khách khanh của Lương Vương phủ, tốt xấu cũng phải giữ thể diện cho Lương Vương. Chẳng qua nếu như ngươi kiên trì, ném lão ra bên ngoài cũng không phải không thể.”
Âu Dương Tĩnh nghe nói như thế thì bước hụt chân một cái, lảo đảo suýt nữa té ngã, cuống quít đi xuống lầu, thầm nghĩ: “Mấy tên ngu ngốc này có địa vị gì chứ, mặt mũi lớn như vậy? Đến cả thể diện của Lương Vương cũng dám gọt...”
Diệp Húc lại tiện tay chọn một cái đan đỉnh, dạo hết mấy căn phòng trên lầu hai của Tụ Bảo Trai xong, cũng không có thứ gì khiến hắn thấy động tâm, mà lầu ba thì là nơi đặt vu bảo, hắn đối vu bảo không có bao nhiêu hứng thú, mà hai người Chu Thế Văn cùng Phương Thần trên người đều có vu bảo, hứng thú cũng chẳng có bao nhiêu.
Thiếu nữ thấy bọn họ chỉ mua hai cái đan đỉnh, trong nội tâm âm thầm lo lắng: “Giá trị của hai cái đỉnh này so với Đông Hải giao nhân châu thì vẫn còn kém hơn, e là không có cách nào hoàn thành được nhiệm vụ mà Miêu di giao phó.”
Tụ Bảo Trai có thể ở Thanh Châu lập được danh đầu lớn như vậy, không bị các cửa hàng khác hợp tác ép sập, dựa vào chính là không lừa gạt bất cứ ai bất kể già trẻ gái trai, bởi vậy nàng không hề nghĩ đến chuyện báo một cái giá giả để lừa Đông Hải giao nhân châu vào tay.
Diệp Húc đi xuống lầu, thiếu nữ vội vàng đi đến trước mặt trung niên phụ nhân, thấp giọng nói hai câu.
Phụ nhân kia vẻ mặt ngượng nghịu, răn dạy nàng vài câu, thiếu nữ cúi đầu rơi lệ, nghẹn ngào không nói.
Diệp Húc cười nói: "Chưởng quầy, các ngươi ở đây có tinh thần nguyên từ tinh thạch không? Nếu có thì chúng ta vẫn có thể tiến hành mua bán tiếp.”