“Tiểu bạch kiểm, ngươi cũng là lãng phí!”
Chu Thế Văn con mắt tỏa ánh sáng, chỉ thấy sau khi người của Đinh gia chết hết thì ngọc lâu đều tự phân giải, vu sĩ trung nguyên phần lớn đều hiểu được cách vận dụng ngọc lâu, thường đem những thứ tốt nhất mà mình tìm được cất ở trong ngọc lâu, người của Đinh gia sau khi chết đi thì đồ vật được cất kỹ trong ngọc đều rầm rầm rơi xuống trên đất.
Lúc bấy giờ mọi người chỉ thấy tráng hán râu rậm kia nhanh chóng đem tất cả chiến lợi phẩm hết thảy thu vào trong ngọc lâu của chính hắn, mặt mày mừng rỡ hớn hở, sau đó quét mắt nhìn bốn phía một lượt, ánh mắt nhìn mọi người chẳng khác gì như dang nhìn một bảo khố di động, hận không thể giết hết tất cả bọn họ.
Công Dương Giảm ngây người ra đến nửa ngày, sau khi bọn Tô Kiều Kiều, Chu Thế Văn đi vào Tụ Bảo Trai hồi lâu, hắn mới hồi phục lại tinh thần, nhìn đống thi thể đầy trên mặt đất, không khỏi rùng mình một cái, cuống quít đi vào theo, trong lòng không khỏi thầm kêu một tiếng may mắn: “Ta lần này cuối cùng cũng ôm đúng đùi rồi, bất quá cũng triệt để đắc tội với toàn bộ Đinh gia luôn, nhưng ở trước mặt Ngũ Độc giáo thì Đinh gia tính là cái gì chứ...”
Lúc trước hắn sở dĩ cùng Diệp Húc thân cận là vì thấy Chu Thế Văn cùng Phương Thần thật sự hung tàn, chỉ có Diệp Húc hào hoa phong nhã, tương đối dễ nói chuyện, không nghĩ tới thiếu niên này động thủ, so với hai người kia còn hung ác hơn gấp trăm lần, vừa ra tay liền tiêu diệt hơn mười vu sĩ của Đinh gia, không lưu lại mạng cho bất cứ kẻ nào!
“Thiếu niên này chính là một đầu ác hổ đang say ngủ, khi nhắm mắt nằm yên thì nhìn cóvẻ nhu nhược, rất dễ bắt nạt, đến khi mở to mắt ra thì chính là muốn ăn thịt người, bộc lộ bộ mặt hung ác!”
Công Dương Giảm âm thầm đánh giá lại Diệp Húc, theo đám bọn hắn đi vào Tụ Bảo Trai, bên ngoài tĩnh lặng trong chốc lát, đến lúc này mới truyền đến tiếng nghị luận ong ong.
Ai cũng chưa từng nghĩ đến, Đinh Lỗi tu vi đã đạt tới Dung Nguyên kỳ, thậm chí ngay cả cơ hội xuất thủ cũng không có liền mất mạng tại chỗ một cách khó hiểu, đến cả hài cốt cũng không còn!
Đám đệ tử kia của Đinh gia bị chết càng oan, bị huyết tàm bốn cánh bay qua, còn không biết là chuyện gì xảy ra, đầu liền rời cổ ra ở riêng, thậm chí đến thi thể cũng không được buông tha, bị thiếu niên mặt tái nhợt kia dùng một loại vu pháp âm độc hút hết khí huyết!
Trong phương viên tám trăm dặm quanh địa giới Thanh Châu, vu sĩ tu luyện cổ trùng ít lại càng ít, nhưng cũng không phải là không có, mà đem cổ trùng luyện được đến mức quỷ dị như thế bá đạo như thế, bọn họ còn là lần đầu tiên nhìn thấy!
Những người vừa rồi còn mang tham niệm đối với Can Sài giao càng là rùng mình ớn lạnh, âm thầm cảm thấy may mắn vì chính mình không có xuất thủ trước, nếu không giờ phút này kẻ phải chết thảm rất có thể chính là bọn hắn.
“Ngũ Độc giáo, thật là Ngũ Độc giáo!”
“Khó trách mấy thiếu niên này lại kiêu ngạo bá đạo như thế, chỉ là vu sĩ bồi nguyên kỳ tu vi thấp kém mà lại dám dắt Giao Long mã đi lại trên đường cái không kiêng nể gì cả, nguyên lai là có Ngũ Độc giáo làm chỗ dựa ở sau lưng!”