Công Dương Giảm đúng như lời hắn nói, là địa đầu xà của Thanh Châu, đối Thanh Châu rất tinh tường, đi cùng với bọn Diệp Húc vào trong thành, miệng lưỡi lưu loát, nói: “Hiện tại Lương Vương phủ đã xuống dốc, bất quá nói đến vị lão Lương vương khai phủ kia thì đó mới là anh hùng chân chính, cả đời đi theo Thủy hoàng đế nam chinh bắc chiến, lập nhiều công huân hiển hách! Lão Lương vương công thành danh toại, đất phong Thanh Châu, một thân tu vi tốc hành, đã luyện chế ra nguyên thai, quả thực là người trong thần thoại! Hôm nay Lương Vương phủ tuy đã xuống dốc, nhưng vẫn như trước, sâu đến không thể dò xét, tài cao thế lớn, thống trị tám trăm dặm địa giới xung quanh!”
Lão nhìn bốn phía một cái, thấp giọng nói: “Bất quá mấy tháng trước, ta nghe được tin tức nho nhỏ nói, có người đêm khuya mạnh mẽ xông vào Lương Vương phủ, cùng Lương Vương ác chiến một hồi, đoạt đi Thiên Hương Tục Mệnh Đan mà Lương Vương cất kỹ. Sách sách, nghe nói viên thuốc này là bảo vật mà Bách Hoa cung cung chủ tặng cho Lương Vương, có thể định được sinh tử của người ta. Đan dược này như có sinh mạng, có thể nhìn thấy được trên bề mặt có một bạch y nữ tử nhẹ nhàng nhảy múa, sau khi uống vào, cho dù bị thương nặng đến mấy cũng đều có thể khỏi hẳn. Lương Vương vì thế cực kỳ tức giận, hạ lệnh điều tra nghiêm ngặt, đáng tiếc không biết là ai đã hạ thủ...”
Diệp Húc cười nói: “Lương Vương phủ tuy xuống dốc, nhưng dù sao cũng là trùng trăm chân, có chết cũng khó mà cứng được, người này cư nhiên dám xâm nhập Lương Vương phủ đoạt bảo, thật sự là thật to gan!”
Một đoàn của bọn họ cũng không biết là đã khiến cho bao nhiêu người chú mục, đại đa số mục quang đều là rơitrên người Can Sài giao, con ngựa này quả thực chính là một Ác Giao bốn chân, xích lân phủ đều khắp, móng ngựa cũng hóa thành long trảo, đầu hóa thành đầu giao, dữ tợn hung ác, tản ra một cỗ khí tức hung hãn mà chỉ man hoang dị thú mới có
“Diệp lão đệ, thất Giao Long mã này của ngươi đúng là đầu sỏ gây chuyện mà, cứ như vậy dẫn đi, thật sự là quá khoa trương rồi.” Công Dương Giảm lắc đầu, nói.
Diệp Húc cũng phát hiện bốn phía có không ít mục quang bất hảo, nói: “Mấy ngày nữa chính là đại thọ của Lương Vương, còn có người dám ở trên địa bàn của Lương Vương động thủ sao?”
“Đến nay thì Lương Vương phủ đã không còn lớn mạnh như trước nữa, người dám ở trên đất Thanh Châu động thủ tuy không nhiều lắm, nhưng cũng không thiếu!”
Công Dương Giảm thông thuộc như lòng bàn tay, nói: “Bách Hoa cung ẩn cư tại trong Bách Hoa cốc cách đây không xa, Quỷ Vương Tông ở phía tây nam, đám yêu quái Đông Hải, những thế lực này cũng không để Lương Vương phủ vào trong mắt. Còn có một số thế gia nhỏ, tuy rằng bên ngoài phục tùng Lương Vương phủ, nhưng Thanh Châu đã trở thành một miếng thịt béo, ai cũng muốn cắn xé. Đương nhiên, còn có Ngũ Độc giáo của Diệp lão đệ các ngươi.”
Chu Thế Văn đã được Diệp Húc nhắc nhở, ha ha cười nói: “Nguyên lai danh khí của Ngũ Độc giáo chúng ta lớn như vậy, uy danh vang rền như thế!”
Công Dương Giảm trừng mắt liếc thầm, trong nội tâm oán thầm nói: “Là xú danh vang rền mới đúng! Ngũ Độc giáo các ngươi danh khí lớn, cũng không phải cao thủ nhiều, mà là ra tay ác độc, ngươi giết một mình ta, ta diệt ngươi cả nhà!”
Mặc dù nói thì là như thế, nhưng dù sao hung danh của Ngũ Độc giáo ít ai không biết, mà Công Dương Giảm ở Thanh Châu thì lại chẳng có chút nào căn cơ, tu vi lại không cao, không quyền không thế, thường xuyên bị người khi dễ, giờ phút này hạ quyết tâm phải giao hảo với bọn Diệp Húc ba người, ôm chặt đùi của Ngũ Độc giáo.