Thiếu nữ đội vòng vàng này chính là con gái của Lương Vương, tên là Lương Lạc Thi. Lương Vương co mười đứa con, nhưng con gái thì chỉ có một, chính là quận chúa Thanh Châu, là hòn ngọc quý trên tay Lương Vương, mười ca ca đối với nàng đều cực kỳ sủng ái, tùy ý nàng làm bậy.
Lương Lạc Thi ngẫu nhiên phát hiện trong Bách Hoa cốc có một con hoa hồ điêu còn nhỏ, loại hoa hồ điêu này tuy tuổi còn nhỏ, nhưng dù sao cũng là thượng cổ dị chủng, vu sĩ bình thường không phải địch thủ của nó, hơn nữa trong Bách Hoa cốc nguy hiểm trùng trùng, yêu thú khắp nơi, trắng trợn tiến công Bách Hoa cốc nhất định sẽ chết thảm trọng.
Nàng cũng không làm lớn chuyện, e sợ thượng cổ dị thú này bị người đoạt đi, âm thầm sai người dụng độc xà trùng làm mồi dụ, đem hoa hồ điêu dẫn ra khỏi Bách Hoa cốc, sau đó suất lĩnh vu sĩ đem nó vây lại, bức đến ngọn tiểu sơn này.
Lương Lạc Thi nuôi dưỡng một đầu Kim Điêu, đã tu luyện thành yêu, lại lệnh cho đầu Kim Điêu này ở trên không giám thị hướng đi của hoa hồ điêu, giăng ra thiên la địa võng, mắt thấy liền có thể bắt được hoa hồ điêu rồi, không nghĩ tới chẳng những hoa hồ điêu rơi vào bàn tay người khác, thậm chí đến cả Kim Điêu của nàng cũng không giải thích được mà chết thảm, trong nội tâm thật sự nổi giận.
“Những người này đi Thanh Châu?”
Lương Lạc Thi mặt lạnh như sương, cười lạnh nói: “Hơn phân nửa là vu sĩ đến mừng thọ cha ta. Thật to gan, ngay cả thứ mà ta nhìn trúng cũng dám đoạt! Những người này, đáng chết! Lương Vinh, phái người tìm kiếm cho ta, cho dù đem Thanh Châu đào sâu ba thước đất, cũng phải tìm cho ra mấy tên lớn mật kia, chém.đầu thị chúng!”
“Rõ!” Mười mấy tên vu sĩ nhất tề hô lên một tiếng, hướng Thanh Châu mà đi.
Bọn người Diệp Húc chưa đi đến thành Thanh Châu thì đã gặp năm sáu lượt vu sĩ vượt qua bên người họ thẳng đến Thanh Châu mà đi. Những người này quần áo đẹp đẽ, quấn mà oai vệ, có người thậm chí cưỡi yêu thú, sư hổ linh lộc, thiên kì bách quái.
“Thiếu Bảo, những người này có địa vị gì vậy? Sao ai nấy đều hiểu được cách sử dụng lồng nguyên khí vậy?”
Chu Thế Văn nhìn thấy những người này đều tế ra ngọc lâu của bản thân, ngọc lâu phủ xuống, tạo ra lồng nguyên khí giống nhau bao bọc quanh thân, trong nội tâm không khỏi hồ nghi vạn phần.
Phương Thần sắc mặt âm trầm, nói: “Thiếu Bảo, ngươi truyền thụ cho chúng ta hai loại pháp môn, chắc không phải là thứ hàng vỉa hè ai nấy đều biết chứ?”
Chu Thế Văn liên tục gật đầu, nói: “Tuyệt đối là hàng thông thường!”
Diệp Húc ho khan hai tiếng, cười nói: “Hai vị thế huynh, tiểu đệ truyền thụ cho các ngươi pháp môn lồng nguyên khí chính là độc môn bí kỹ của Diệp gia ta, tuyệt đối cùng bọn họ có chỗ bất đồng...”