“Hoa hồ điêu, cái tên rất chính xác.” Diệp Húc cẩn thận dò xét dị thú này, chỉ thấy tiểu gia hỏa này toàn thân tuyết trắng, sau đầu còn có ba đường da lông màu vàng, hoa hồ điêu đúng là cái tên vì hắn mà sinh ra, xứng đáng được gọi là thú đúng như tên.
Kỳ thật Diệp Húc cũng không biết, loại dị thúnày cư nhiên đích xác tên của nó là hoa hồ điêu, bất quá cực kỳ hiếm thấy hi hữu.
“Thiếu bảo, tiểu gia hoả này cũng không phải là một yêu thú đơn giản.”
Chu Thế Văn lộ ra thần sắc thận trọng, liếm liếm miệng, nói: “Để cho Tô muội tử mang theo chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm, không bằng làm thịt rơi luôn cho rồi!”
Tô Kiều Kiều trợn mắt nhìn hắn, hoa hồ điêu cũng nhảy lên đầu vai nàng, trừng lên đôi mắt hồ, huy vũ chân trước trong miệng phát ra âm thanh ngân ngân uy hiếp.
Chu Thế Văn tức đến vểnh râu, làm ra biểu lộ dữ tợn, hoa hồ điêu lại sợ tới mức giấu mình vào trong tóc của Tô Kiều Kiều, trốn riệt không dám ra.
“Yêu thú này lá gan thật nhỏ, trông khá nhưng không dùng được!”
Phương Thần lắc đầu, nói: “Tô muội tử, hoa hồ điêu này là bị mùi cổ trùng hấp dẫn mà đến, hơn phân nửa là dựa vào việc ăn độc vật mà sống, ngươi tốt nhất phải cẩn thận một chút, đừng để bị nó cắn bị thương.”
Diệp Húc cũng nghĩ đến chỗ mấu chốt này, bất quá Tô Kiều Kiều hoa hồ điêu cực kỳ yêu thích, hơn nữa con hoa hồ điêu quá đỗi nhát gan, hẳn là không có bao nhiêu trở ngại.
Hắn đi về phía thần mộc Vương Đỉnh, chỉ thấy con huyết tàm bốn cánh vẫn còn núp ở trong đỉnh như trước, sợ tới mức lạnh run, thầm nghĩ: “Ta nếu như bắt giữ con huyết tàm bốn cánh này, chỉ sợ còn có thể gặp khó khăn lớn, thậm chí có khả năng lại bị thương lần nữa. Bất quá chỉ cần con hoa hồ điêu này có ở đây, ngược lại giúp ta giảm đi rất nhiều khí lực, giữ lại nó cũng có chút ít tác dụng.”
Mặc dù hắn nắm chắc có thể ngăn cản được huyết tàm cắn trả, nhưng muốn bắt sống mà không làm tiểu gia hoả này bị thương, dùng thực lực trước mắt của hắn thì vẫn chưa thể nào làm được.
Diệp Húc duỗi ra ngón tay, đột nhiên điểm lên đầu huyết tàm bốn cánh, thần trí của hắn theo đầu ngón tay nhảy vào đại não của huyết tàm!
Huyết tàm này tuy cực kỳ cường hoành, nhưng dù sao cũng vừa mới xuất thế chưa được bao lâu, không cách nào chống cự lại thần thức của vu sĩ, rất nhanh chóng đã bị Diệp Húc gạt bỏ thần trí.
Tế luyện cổ trùng chỉ là gạt bỏ linh trí, miễn cho bị cổ trùng cắn trả chứ cũng không gạt bỏ đi thiên tính của cổ trùng, sau khi ký thác nguyên thần, nếu là Diệp Húc không chủ động khống chế thì huyết tàm bốn cánh vẫn sẽ hành động dựa theo bản năng như trước.
Diệp Húc duỗi cánh tay bị thương ra, một giọt máu to như trứng ngỗng bay ra từ miệng vết thương, bọc lấy huyết tàm, chỉ thấy máu tươi chen chúc chui vào trong cơ thể huyết tàm.
Ký thác nguyên thần trước tiên cần dùng huyết tế, dùng khí huyếttự than bồi bổ cổ trùng, sau khi kết nối huyết mạch của bản thân cùng cổ trùng rồi thì nguyên thần mới thuận tiện ký thác vào trong cơ thể cổ trùng.
Diệp Húc lập tức phân cách nguyên thần, nguyên khí lao ra, bọc lấy nguyên thần dũng mãnh lao vào trong cơ thể huyết tàm rồi dừng lại tại não bộ của nó, dùng nguyên khí tế luyện ôn dưỡng (nuôi dưỡng trong môi trường ấm áp, nhẹ nhàng, dễ chịu – DG).