Huyết tàm bốn cánh sau khi ngã xuống đất, lập tức lại vỗ cánh mà dậy, vòng quanh Diệp Húc bay nhanh.
Nó đã nhìn ra Diệp Húc cực kỳ khó dây vào, bất quá thiên tính khiến nó bức thiết muốn giết chết Diệp Húc, xâm chiếm nhục thể của hắn. Chỉ cần chui vào được trong đầu lâu của Diệp Húc nó liền có thể đẩy lấy được thể xác Diệp Húc, đi khắp nơi ăn thịt người.
“Bây giờ thì con tàm trùng này thật sự là không đáng yêu chút nào cả.” Tô Kiều Kiều rùng mình một cái, lẩm bẩm nói.
Giờ phút này huyết tàm bốn cánh đâu chỉ không đáng yêu, quả thực dữ tợn đáng sợ, thân thể lúc lớn lúc nhỏ, lớn thì như bể cá, nhỏ chỉ bằng ngón tay, lúc phi hành thì không có phương hướng cố định khiến người ta khó có thể nắm bắt được vị trí của nó, quả thực trời sinh chính là một loại sát thủ quỷ mị!
Nơi huyết tàm đi qua, chỉ thấy một gốc đại thụ ầm ầm ngã xuống, núi đá vô thanh vô tức vỡ ra, đều là do đôi cánh ve của nó phá vỡ vật cản khi phi hành gây nên!
Chu Thế Văn cùng Phương Thần trừng to mắt, mục quang bốn phía tìm kiếm đường đi của huyết tàm, trong nội tâm kinh ngạc vạn phần.
Nói thật, vào thời điểm huyết tàm vừa mới xuất thế, ai cũng không để nó vào trong mắt, Chu Thế Văn thậm chí còn cười nhạo ngũ độc kinh không có bao nhiêu tác dụng, giờ đây chứng kiến con vật hung ác này dữ tợn khủng bố như thế, hai người đều nhìn chằm chằm không chớp mắt, trong nội tâm ẩn ẩn có chút hối hận lúc trước không có lựa chọn ngũ độc kinh.
Nếu có thể thu phục được cổ trùng như vậy thì đơn giản liền có thể hơn được nhiều năm khổ tu vu pháp, thậm chí vu binh, ra tay giờ cũng không khác gì vu sĩ cố nguyên kỳ nguyên khí ngự vật giết người ngoài trăm bước, thậm chí càng thêm lợi hại!
Xèo xèo!
Huyết tàm bốn cánh kêu lên quái dị, từ phía sau lưng gào thét phóng về phía Diệp Húc!
“Muốn chết!” Diệp Húc đột nhiên xoay người, giơ lên đại thủ nặng nề vỗ lên lưng cổ trùng này, ầm ầm một tiếng, lập tức đem cổ trùng này lần nữa đập bay!
Xuy! Xuy!
Cặp cánh mỏng của nó sau khi mở ra thì chẳng khác nào thanh lợi đao to cỡ chiếc quạt xếp, cực kì sắc bén, khi bị Diệp Húc đâp bay đi thì lập tức đảo qua phía bên cánh tay của hắn, ngay sau đó, trên cánh tay của Diệp Húc liền xuất hiện bốn vết thương sâu hoắm lòi cả xương cốt.
Diệp Húc vội vàng lui về phía sau, trong nội tâm không khỏi hoảng sợ.