Bọn người Diệp Húc chứng kiến cảnh tượng vừa rồi cũng không khỏi rùng mình một cái, nếu không có Can Sài giao phát giác được sớm, kịp thời dừng bước, chỉ sợ bọn họ giờ phút này cũng đều như cao thủ lão thành kia của Loan gia rồi, chết đến không thể chết thêm được nữa.
“Thiếu Bảo, ngươi thật là xấu xa, lần này trong số những cao thủ Loan gia đuổi giết chúng ta e là không có mấy người còn sống sót trở về rồi.” Chu Thế Văn lẩm bẩm nói.
Phương Thần vỗ vỗ đầu, tỏ vẻ đồng ý, nói: “Khủng bố.”
Loan Cao Thượng dù đã chết nhưng những kẻ đang đuổi giết khác của Loan gia đều đang còn ở cách nơi này rất xa, căn bản không hề nhìn thấy hình ảnh khủng bố khi nãy, thế nên chắc chắn bọn họ sẽ tiếp tục đuổi theo dấu chân của Can Sài giao, rồi sau đó ắt sẽ bị kim khí vô tận cắt nát, vĩnh viễn lưu lại tính mệnh ở đây.
Bọn người Diệp Húc cẩn cẩn dực dực vượt qua phiến núi lớn này, sau đó tiếp tục nhắm thẳng phương bắc mà đi, trong lúc đó thì hơn mười ngọn núi lớn này lại chấn động them hai lần nữa, phát tán ra kim khí vô tận, chôn vùi những kẻ xâm nhập.
Có thể trong khoảng thời gian ngắn như thế đuổi kịp thì đều là lực lượng trung kiên của Loan gia, tu vi mỗi người đều đã đạt tới tam chân cảnh Chân Nguyên kỳ, luyện giả thành thực, đem nguyên khí luyện hóa thành chân nguyên!
Những người này so với Loan Cao Thượng thì còn kém hơn nhiều, vừa tiến vào trong dãy núi liền bị kim khí vô tận kích xạ ra cắt nát.
Tu vi của Loan Lương Tích dù sao cũng còn kém hơn so với bọn họ, trong thời gian ngắn còn có thể đuổi kịp cước bộ của Loan Bình Minh, nhưng liên tục chạy đến vài trăm dặm thì nguyên khí của hắn liền không đủ để cung cấp, bởi vậy hơi chậm một bước, trơ mắt nhìn cảnh mấy vị thúc phụ hết thảy bị kim khí cắt nát, trong nội tâm một hồi băng hàn.
“Người nào ở trong này lưu lại kim khí mạnh như thế...”Loan Lương Tích qua nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần, thất hồn lạc phách nói: “Cao tu vi sâu như vậy, chỉ sợ... Chỉ sợ đến cả tông chủ của Quỷ Vương Tông ta cũng không phải là đối thủ của hắn, xa xa không phải...”
Phát hiện này làm cho ngạo khí coi trời bằng vung của hắn hễ trước đây bay sạch, mục quang ngốc trệ.
Sau một lúc lâu, thiếu niên áo vàng này thở dài một tiếng, không tiếp tục đuổi giết bọn người Diệp Húc, cũng không trở lại Loan gia ở Việt Châu, mà là chán nản đi về hướng Quỷ Vương Tông.
Đột nhiên, trong dãy núi đột nhiên truyền ra một thanh âm hổn hển, nổi giận đùng đùng nói: “Thật sự là mất hứng! Thiên hạ to lớn, chẳng lẽ tựu không thể có được mấy ngọn núi hoang vu để cho ta có thể tĩnh lặng luyện chế một kiện vu bảo sao? Vừa mới có một người xông tới, quấy nhiễu kim khí của ta, ngay sau đó lại cả một đám người xông tới, đúng là liên miên không dứt mà.”