Chu Thế Văn cùng Phương Thần trong nội tâm tự nhiên tinh tường, một thớt mã có hi vọng tiến hóa làm Giao Long so với một kiện vu bảo, cái gì nhẹ cái gì nặng, liếc mắt là thấy, bởi vậy lập tức muốn dung vu bảo của chính mình đổi lấy Can Sài Giao.
Diệp Húc mắt điếc tai ngơ, trong lòng của hắn càng thêm tinh tường sự trân quý của Can Sài Giao, hỗn loại giữa Giao Long và mã, đây là dị chủng cực kì hiếm thấy, có thể nói là có một không hai.
Huống chi Can Sài Giao đã cứu hắn không phải lần một lần hai, đừng nói vu bảo, cho dù hai người xuất ra thứ gì đó so với vu bảo còn trân quý hơn gấp trăm lần nghìn đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ không bao giờ bán Can Sài Giao.
Nguyên khí của hắn hóa giao, không ngừng rót vào trong cơ thể Can Sài Giao không giữ lại chút gì, thúc đẩy nó không ngừng tiến hoá.
Chỉ nghe lách tách mấy tiếng, móng ngựa to như cái chén ăn cơm của Can Sài Giao đột nhiên nổ tung, từ trong bàn chân mọc ra năm vuốt trảo sắc bén như lợi khí, trên chân che kín Long Lân, móng vuốt tráng kiện hữu lực bấm chặt vào mặt đất rồi bật thẳng lên, một cú bật nhảy cao lên đến hơn mười thước, càng lúc càng giống một đầu Ác Giao! Chu Thế Văn nghẹn họng nhìn trân trối, hồn nhiên không biết Can Sài Giao tại sao lại xuất hiện loại biến hóa này.
Kỳ thật Diệp Húc đối với điều này cũng là cái hiểu cái không, nếu như rót nguyên khí vào thì Can Sài Giao nhiều nhất là tiến hóa thành một đầu mã yêu, nhưng hôm nay trên người con ngựa này đặc thù của ngựa càng ngày càng ít, ngược lại ngày càng giống Giao Long.
Nguyên nhân tối chủ yếu trong chuyện này ắt hẳn là do hắn quan tưởng khíGiao Long, kích hoạt được huyết mạch Giao Long trong cơ thể Can Sài Giao, bởi vậy mới xuất hiện loại biến hoá kinh người này.
Can Sài Giao đột nhiên phát ra tiếng ngâm tựa rồng mà không phải rồng, lại như ngựa mà không phải ngựa. chỉ thấy xương cốt phần đầu của nó cũng đang nhanh chóng biến hoá, cái đầu ngựa cực đại được che kín bởi lân phiến đỏ rực, cái miệng rộng nhanh chóng kéo về phía trước, dài ra như miệng giao, con mắt nhô lên, đầu lưỡi trở nên vừa mịn vừa dài, cực kỳ thô ráp, che kín một đám móc câu cực nhỏ, thậm chí cổ cũng trở nên hẹp dài, từ đó sinh ra một gai xương! Gai xương này có hình dạng như một lưỡi đao cực kì sắc bén, lạnh lẽo loé sáng!