Diệp Húc đi ra đường phố kia, mới có cư dân Việt Châu lục tục nhô đầu ra, đợi khi nhìn thấy một đống hỗn độn trên mặt đường, mặt đất nơi nơi đều là vết nứt, giữa đường còn có một cái hố to tầm ba bốn thước, bên trong có hai dấu chân, khắc trên đá, trong lòng không khỏi hoảng sợ.
“Thiếu niên vừa nãy, tuổi tác không lớn, sao lại lợi hại như thế nhỉ?”
“Lợi hại thì có ích lợi gì? Đắc tội Loan gia, hắn còn có đường sống sao? Hiện nay, Việt Châu ta chỉ có một vu hoang thế gia là Loan gia, năm trước một cái vu hoang thế gia điền gia, liền bị Loan gia ra tay tiêu diệt, thiếu niên này giết người Loan gia, thật đúng là bạt râu miệng hổ, ngại bị chết quá chậm đây mà!”
“Bọn họ chạy trốn rồi chăng? Nếu Loan gia biết tin rồi, chắc chắn sẽ phải cao thủ đi tuy giết bọn họ, đáng tiếc thiếu niên thiếu nữ kia, đều tuấn tú lịch sự…”
“Mau nhìn! Bọn họ không trốn đi, mà lại đi hướng Loan phủ kìa! Mấy người này không biết có lai lịch gì, giết người Loan gia còn không trốn đi, ngược lại tới cửa khiêu khích?”
Toàn bộ Việt Châu thành lập tức sôi trào lên, không biết bao người đổ xô đầu đường, nhát gan nhìn từ xa xa, gan lớn cũng không dám đến quá gần, cách đám người Diệp Húc một trăm thước liền dừng lại.
Trong đám người đó, Chu Thế Văn và Phương Thần thò đầu ra, hỏi một tiểu thương bên cạnh: “Loan gia rất lợi hại sao?”
Hai người bọn họ quả nhiên như Diệp Húc sở liệu, tự biết bằng sức đôi chân mình, tuyệt không chạy thoát Ưng tiên sinh truy tung, cho nên trốn thẳng đến Việt Châu thành.
Diệp Húc ở Việt Châu làm ra động tĩnh lớn như vậy, hai người đương nhiên nghe thấy, Phương Thần không nhịn được Chu Thế Văn giật dây, cũng đi ra xem.
Tiểu thương kia cười lạnh nói: “Lợi hại? Đâu chỉ có lợi hại! Lúc trước Việt Châu ta có tam đại vu hoang thế gia, hình thành thế chân vạc, sau lại Điền, Loan gia liên thủ, tiêu diệt Vũ gia, chia đều tài sản. Đến năm trước, Loan gia lại tiêu diệt Điền gia, hiện giờ tất cả đại sản nghiệp Việt Châu đều là của Loan gia, chúng ta những tên tiểu thương bán hàng rong này, chỉ có thể từ hàm răng Loan gia lấy được chút thịt thừa, ngươi bảo có lợi hại hay không?”
Một người bên cạnh tiếp lời: “Ta nghe nói Loan gia tiêu diệt hai đại thế gia kia, hoàng đế chuẩn bị phong Loan gia làm Việt vương, cho hắn độc chiếm Việt Châu!”
“Tần hoàng chuẩn bị phong Loan gia làm Việt vương?”
Chu Thế Văn và Phương Thần đều hút một hơi lạnh, lẩm bẩm nói: “Khó trách Loan gia lại kiêu ngạo như vậy, ở Hắc Hộc Lĩnh không nói gì liền đánh lén chúng ta, hóa ra là thế gia sắp được phong vương! Thiếu Bảo và con chim kia, chỉ sợ chọc vào thứ không nên trêu chọc vào…”