Thực lực Ưng tiên sinh cũng không hề kém Diệp Tư Đạo, với lại đã tu luyện hơn một trăm năm mươi năm, có y chỉ điểm cho, tu vi đám người Diệp Húc đều tăng mạnh.
Chu Thế Văn sau khi từ Ưng Sầu Giản trở về Chu gia, tu luyện một môn vu pháp loại công kích, tên là Hỏa Vũ Nghệ Tiến Thuật, cũng phải được y chỉ điểm cho mới được lợi không ít.
Hỏa vũ nghệ tiến thuật là một loại vu pháp quan tưởng cung tiến, lấy nguyên khí làm cung, liệt hỏa làm tên, uy lực lớn không biết bao nhiêu lần so với cung tên bình thường, tu luyện đến cảnh giới cao thâm, thậm chí có thể làm được vạn tiễn tề phát, uy thế rất kinh người.
Mà Huyết ma nguyên hồn đại pháp của Phương Thần lại dễ tẩu hỏa nhập ma, cũng phải cần Ưng tiên sinh chỉ điểm cho.
“Tư chất ngộ tính hai người này, đều là nhân tài hiếm thấy.”
Ánh mắt Ưng tiên sinh khẽ động, âm thầm khen ngợi Chu Thế Văn và Phương Thần, lại lập tức lắc đầu nói: “Tuy nhiên so với tiểu tử kia, hai người bọn chúng còn kém lắm.”
Còn chưa đi đến Việt Châu, Diệp Húc đã tu luyện đến đỉnh Bồi Nguyên ngũ phẩm, một thân nguyên khí cuồn cuộn như sông dài, khi kéo theo Chu thiên tinh lực, trên đỉnh đầu hình thành một lốc xoáy chu vi tầm bảy tám thước, không ngừng cắn nuốt chu thiên tinh lực.
Hắn kinh ngạc phát hiện, lời Ưng tiên sinh không hề sai, tu vi gia tăng, tốc độ dắt chu thiên tinh lực của hắn cũng tăng nhanh hơn, vài lần thổ nạp nguyên khí liền tăng một đám lớn.
Với tốc độ này, chỉ sợ không lâu nữa hắn lại có thể đột phá một cảnh giới nhỏ nữa, trở thành vu sĩ Bồi Nguyên lục phẩm!
Lấy kiến thức của Ưng tiên sinh, tu vi của Diệp Húc trong mắt y đương nhiên là khó coi, nhưng thế tăng tiến tu vi này, lại khiến y không thể không kinh ngạc.
“Còn chưa đến một ngày, tiểu tử này từ Bồi Nguyên tứ phẩm đã tu luyện đến đỉnh Bồi Nguyên ngũ phẩm, tốc độ này, quả thực có thể sánh ngang với con cháu đại phái ma đạo! Không biết tiểu tử này tu luyện đến tột cùng là loại tâm pháp gì, sao có thể nhanh như vậy, lấy tốc độ tu luyện của hắn, chỉ sợ vài năm sau liền có thể vượt qua ta rồi…”
Càng ngày càng gần Việt Châu, nhìn qua, chỉ còn hơn mười dặm đường nữa. Liễu Châu tọa lạc ở phía tây Bách Man Sơn, mà Việt Châu thì hướng bắc, quan đạo nối liền hai châu quận chạy dọc theo chân núi Bách Man Sơn, bên phải là đám núi cao ngất.
Ưng tiên sinh dừng lại, nói: “Đói quá, dừng lại ăn gì lót bụng trước đã.” Dứt lời, ánh mắt đổi tới đổi lui trên người Chu Thế Văn và Phương Thần.
Hai người sắc mặt đột biến, trong lòng lo sợ bất an.
Đột nhiên cuồng phong nổi lên, chỉ thấy tên đại yêu này biến ra bản thể, chính là một con hắc vũ cự ưng rất uy phong, cao hơn mười thước, đôi cánh mở ra rộng hơn hai mươi mét, cúi xuống mổ một cái, liền mổ con tuấn mã Chu Thế Văn đang cưỡi, ngửa đầu liền nuốt chửng xuống, lập tức lại cắn ngựa của Phương Thần, cũng nuốt vào bụng!
“Tạm thời lửng dạ.”
Con hắc ưng kia chậc chậc lưỡi, quét mắt về phía Can Sài Giao, hung quang tứ phía: “Con ngựa này gầy quá, không khẩu vị, có nên đi Liễu Châu ăn vài người, hay là giải quyết ngay tại đây, dùng tên râu rậm cùng công tử bột này lót lót bụng trước nhỉ…”
Can Sài Giao phát ra tiếng phì phì trong mũi, móng trước bào đất, nhe răng nhếch miệng với y, hung ác đến cực điểm.