Chu Thế Văn rơi từ trên cao xuống, sợ tới mức oa oa hét to lên, Chu Văn Thanh cuống quít tiếp được hắn, tức giận hừ nói: “Họ Diệp, mấy chuyện xấu đó cũng không cần ngươi làmnhư vậy! Ban nãy vì sao ngươi không dùng tiểu tử Diệp gia làm mồi dụ? Dùng tiểu tử Phương gia cũng đâu có sao, lại cố tình dùng tâm can bảo bối Chu gia ta, nếu chẳng may tôn nhi của ta bị thương, lão tử không để ngươi yên đâu!”
Phương Vạn Hào trợn mắt nhìn hắn, vội vàng kéo Phương Thần ra phía sau, thấp giọng nói: “Thần nhi, về sau gặp gia chủ Chu gia cùng phủ chủ Diệp gia, ngươi nhớ phải cẩn thận nhiều hơn, hai kẻ này cũng không phải thứ tốt gì…”
Diệp Húc nhìn về phía Diệp Tư Đạo, khâm phục vạn phần.
Hắn vốn tưởng rằng phủ chủ xử sự chất phác, không biết biến báo như Mã Tam Bảo, không nghĩ tới lúc này đây đã thấy một mặt mà hắn không muốn mọi người biết, chuyện trò vui vẻ, thoải mái tự nhiên, đùa bỡn tên đại yêu Hỗn Nguyên kỳ này trong lòng bàn tay.
Cũng khó trách, có thể ngồi trên vị trí gia chủ của vu hoang thế gia lớn nhất Liễu Châu, không thể là người không có khả năng cùng thủ đoạn.
Đây mới là phủ chủ của vu hoang thế gia lớn nhất Liễu Châu, trong lúc nói chuyện cũng có thể diệt trừ cường địch.
Diệp Tư Đạo cười nói: “Chu lão ca không nên tức giận. Nếu không có Thế Văn tiểu ca can đảm, động thân mà ra, lần này chúng ta phải trực tiếp đánh với Ưng tiên sinh rồi, mặc dù có thể diệt trừ y, chỉ sợ tổn thất cũng không ít người. Hiện giờ có thể không đánh mà lại làm cho hắn sợ quá chạy mất, quả thật đã rất may mắn.”
Chu Thanh Văn lạnh lùng hừ một tiếng, biết lời hắn không sai, Ưng tiên sinh loại đại yêu đã tu luyện đến Tam Chân cảnh Hỗn Nguyên kỳ này, đến đi như gió như điện, nếu thật sự động thử, không chết vài người cũng đừng mơ diệt trừ được hắn.
Chẳng qua Diệp Tư Đạo lấy Chu Thế Văn làm mồi nhử mà không phải Diệp Húc hay Phương Thần vẫn khiến cho hắn khó chịu gấp đôi.
Phương Vạn Hào ho khan hai tiếng, nói: “Vừa rồi vị Ưng tiên sinh kia lúc chạy đi có nói phía sau Ưng Sầu Giản có thứ gì đó, có thể làm chúng ta sợ tới mức tè ra quần, ta thật sự muốn đến mở mang kiến thức xem, đến tột cùng là thứ gì!”
Chu Văn Thanh cười lạnh nói: “Lão tử cũng muốn kiến thức một chút!”
Diệp Tư Đạo chớp mắt, hiện nay hắn đột phá đến Tam Chân cảnh Hỗn Nguyên kỳ, ở Liễu Châu đã không có địch thủ, lại dễ dàng đánh bại kình địch Ưng tiên sinh, trong lòng hơi có chút ngạo khí, mỉm cười nói: “Một khi đã như vậy, chúng ta liền cùng đi xem, phía sau Ưng Sầu Giản, đến tột cùng có thử cổ quái gì!”